Chương 57: Mời
TốngMêĐiệtbừngtỉnhvàvộiômđứanhỏvàophòngthaytã.TúTúkhócnháomột lúc, sau khi được đổi tã sạch thoải mái con bé lập tức nín khóc. Lúc thấy
KỳTamLangnókhôngkhócnữamàcònhàophóngnởmộtnụcườingọtngào.
Tống Mê Điệt thở phào một hơi và lau mồ hôi, “Quái lạ, dù đi tè nhưng cũngchưatừngthấy conbé khóckinh nhưthế, giốngnhưbị dọavậy.”
Kỳ Tam Lang và Mạc Hàn Yên trợn mắt nhìn nhau vì không biết nguyên nhândo đâu. Vì thế Tống Mê Điệt nhìn về phía Lưu Trường Ương nhưng còn chưakịp mở mồm đã bị hắn liếc một cái nói, “Tống Mê Điệt, ngươi coi bổn vương làvú em của đứa nhỏ này hả?”
Tống Mê Điệt bị hắn mắng thì chỉ đành nhỏ giọng ngập ngừng, “Hạ quan còntưởng điện hạ có hiểu biết sâu rộng về trẻ con ……”
Mấy lời còn lại bị một con mắt sắc lẹm cắt đứt. Lưu Trường Ương nhìn Tú Tú,lại nhìn tường nhà, qua bên kia là núi xa xanh ngắt, mây trắng bạc phơ. Căn nhàtrúc kia cháy rụi, đốt luôn truyền thuyết bất tử, biến nó thành tro và bay theogió.
Hắn đột nhiên cảm thấy hơi hoảng hốt. Đúng lúc này cách đó không xa truyềnđến tiếng bước chân dồn dập khiến bốn người đều ngẩng đầu nhìn chung quanhxem kẻ nào mà gấp gáp thế.
KhuônmặtnhưconlợnrừngbịđậpbẹplạiđầymồhôicủaTiếuSấmlộrasauđám hoa cỏ um tùm. Hiển nhiên ông ta đã vội vã thúc ngựa chạy tới lão quâncâunày.
LưuTrườngƯơngngước mắt,khóemiệngnhếch lên,“Cuốicùngtướng quân
cũng tới. Xảy ra chuyện lớn như thế nên bổn vương đang lo không có người giảiquyết.Thấy tướng quân tới lòng ta cũng yên tâm hơn.”
Tiếu Sấm bước nhanh về phía trước, miệng thì nói bản thân tới muộn mongCảnhVươngđiệnhạthứtộinhưngđôimắtlạixoaytrònvàcẩnthậnđónánhmắt của Lưu Trường Ương rồi nhỏ giọng nói, “Điện hạ, thuộc hạ có chuyệnquan trọng cần bẩm báo, mong ngài dời bước qua đây một chút.”
Lưu Trường Ương gật đầu và đi theo Tiếu Sấm đi ra ngoài sân. Vừa bước quabậc cửa hắn đã nghe thấy cô ngốc kia lẩm bẩm với sư huynh và sư tỷ nhà mình:“TrườngsửcủaphủĐôHộchếtkhôngrõràngtrongtaybabàgiàkia.Đừngnóilà người của lão quân câu, ngay cả mấy người chúng ta cũng khó mà tin đượcphảikhông?Tuyba bà giàkia tựxưng là yêuquái, nhưng đâucó thấybọn
chúng làm được gì trong lúc nguy khốn. Nếu không có kẻ khác giúp đỡ thì việcdùng một cái kéo thêu đã giết được Vương Tư đúng là khó như lên trời. ChẳngtráchTiếu tướng quân cũngphải vội vã tới lãoquân câu.”
LưuTrườngƯơngcảmgiácđượcchỗnàođótronglòngbịlờinàygợilênthếlàhắn lập tức quay đầu thì thấyTống Mê Điệt gục đầu ngâm nga trêu chọc đứa
nhỏ trong lòng. Hắn cũng không nói nhiều mà bình tĩnh nhìn nàng một lúc mớitiếp tục đi ra ngoài.
Phong cảnh nhìn từ bậc thang cao nhất của khu bờ ruộng đúng là đẹp. Nơi nào
cũng là ruộng bậc thang với những tầng màu sắc rực rỡ như được bút mực vẽ ra.
ÁochoàngtrênngườiLưuTrườngƯơngbịgióthổibayvềphíasauvàchạmvàotayTiếu Sấm khiến ông tahơi khó chịu.
ÔngtabướclênmộtbướcvàcùngLưuTrườngƯơngsóngvai,đôimắtnhìnvềphía Cảnh Vương điện hạ, “Điện hạ, nghe nói ngài đã tìm được vương phi vàtiểuvương tử ở chỗ này.”
LưuTrườngƯơngvẫngiữsắcmặtbìnhthản,“Cònchưaxácđịnh,cầnđưahoatai cho Hô BócVương xem…..”
“Là hoa tai này sao?” Tiếu Sấm lôi từ cổ tay áo một thứ lấp lánh, đường viềnbằng ngọc, bên trên khắc một con nai sinh động như thật. Đây chính là hoa taiphát hiện bên cạnh một trong những cái xác cháy đen.
ÁnhmắtLưuTrườngƯơnghơingưnglại,“Thứnày……saolạiởtrongtayTiếutướng quân thế?”
Tiếu Sấm nắm tay lại thế là khuyên tai kia lập tức bị giấu đi, “Nghe nói ngườicủa Đình Úy tìm được một bên khuyên tai, một bên khác đang ở trong tay điệnhạ. Mà lúc người của hạ quan lục soát trong thành Vũ Dương để tìm tung tíchvương phi cũng tìm được một bên hoa tai.”
NóixongôngtaquayđầunhìnsườnmặtLưuTrườngƯơng,ánhmắtsâukhônglường được, “Lúc người của ngài phái về báo cáo sự tình, hạ quan đã đưa hoatai này cho hắn nhận và hắn nói cái này giống hệt hoa tai tìm được ở lão quân
câu. Nhưng điện hạ cũng biết, một người chỉ có hai lỗ tai, sao lại có những bacái hoa tai vậy?”
LưuTrườngƯơngchẳnghềđểý,“Thứnàytuyquýgiá,nhưngcũngchưachắcđã chỉ có một đôi.”
TiếuSấmlắcđầu,“TađãđểsứgiảcủaHôBócnhìnquavàbọnhọnóihoatainàychínhlàtrangsứccủavươngphi,làHôBócVươngđặcbiệtyêucầunghệnhâncungđình làmra vìthế trênthế giannày chỉcó mộtđôinày.”
LưuTrườngƯơngxoaymặt,ánhmắtvẫntrongsuốtnhưcũ,“Ýtướngquânlàgì?”
“Trongbacáihoatainàyắtcócáilàđồdỏm.Điệnhạnóixemlàkẻnàomàlạitạo ra một thứ trang sức giống hệt bản gốc thế này? Mà sao người nọ có thểquen thuộc khuyên tai của vương phi Hô Bóc đến mức có thể làm giả mà vẫngiống hệt đồ thật thế này?”
Lúc ông ta nói lời này đột nhiên có cơn gió lạnh căm thổi tới. Mây như bôngbayquachekhuấtmặttrời,gươngmặtLưuTrườngƯơngcũngbịmâychelại
và ngả màu xám chì nhàn nhạt.
Tiếu Sấm nhìn gương mặt này và không hiểu sao lòng chợt căng thẳng, lo sợ.(Hãy đọc thử truyện Những nhà nơi hẻm nhỏ của trang RHP) Bỗng nhiên ông tahơi hối hận vì đã một mình cùng Lưu Trường Ương đi lên bậc thang cao nhấtnày.ÔngtacũnghốihậnvìbảnthânđãgiấubangườicủaGiáoSựPhủviệcnàynhằm mục đích giành được công trạng đầu tiên.
“Tiếutướngquân,nhấtđịnhôngđãnghenóivềviệcxảyraởcănnhàtrúcđêmđó. Ba mụ già kia nói ra việc ác mình đã làm trước mặt mọi người sau đó cùngtự sát. Ông không tò mò vì sao bọn chúng lại làm thế à?”
TiếuSấmkhônghiểuvìsaotựnhiênhắnlạichuyểnsangđềtàinàynênhoàntoàn không kịp phản ứng và hỏi, “Sao bọn họ lại làm thế?”
Lưu Trường Ương nở nụ cười cực kỳ dịu dàng nhưng cũng vô cùng lạnh lùngnói, “Đêm đó Hồng bà bà cũng tới bờ ruộng này nói chuyện với bổn vươnggiống tướng quân bây giờ. Nhưng không phải bà ta mời bổn vương tới mà là tagửi lá thư mời bà ta tới.”
Hắn quay đầu nhìn về phía Tiếu Sấm, ý cười trên mặt vẫn còn đó, đôi mắt cũnghíp lại để lộ hai cái bóng xinh đẹp trên má. Nhưng Tiếu Sấm vẫn cảm thấy hơilạnh tràn ra khỏi đôi mắt sáng trong kia giống như hai bàn tay vô hình cuốn chặtlấy ông ta.
“Bà ta nhận được thư của ta thì càng thêm vô sỉ nói muốn cùng bổn vương trảiqua một đêm vui vẻ, như thế kiếp này cũng coi như không uổng.” Giọng hắn
chuivàotaiTiếuSấmnhưbịkéodàira.
“Điện hạ là lá ngọc cành vàng, đương nhiên sẽ không đồng ý.” Tiếu Sấm khôngbiết phải trả lời thế nào, chỉ thấy miệng lưỡi không nghe theo sai bảo mà tự thốtnên lời. Bản thân ông ta thì chìm trong đôi mắt kia. Đó là một đầm lầy chứa đầyhài cốt, còn phía trên lại mọc ra những đóa hoa xinh đẹp mỹ miều.
Nguy hiểm và mê người……
“Đương nhiên, bổn vương là người có thói quen sạch sẽ, đám ca cơ ngươi đưatới ta còn ngại bẩn, huống chi một mụ già?” Giọng hắn đột nhiên lạnh run,giống như vang lên từ đỉnh núi xa nơi có tuyết đọng ngàn năm không tan.
Lúc ý thức còn chưa hoàn toàn mất hết, Tiếu Sấm đột nhiên hiểu vì sao nhiềunămnayôngtapháibaonhiêumỹnhântớiCảnhVươngphủnhưngchẳngcóaithăm dò được gì.
“Tiếu tướng quân,” ngón tay lạnh lẽo của hắn nhấn giữa trán ông ta rồi trượtxuống,bẻbàntaycủaTiếuSấmravàlấyđihoatai,“Trờilạnh,nhớmặcthêmáo.”


