Bên Đây Mưa Bụi, Bên Kia Rực Rỡ

ben-day-mua-bui-ben-kia-ruc-ro-56

Chương trước Chương Sau

Chương 56: Tú Tú

Hồ nước như mặt gương đen nhánh phản chiếu không trung thưa thớt mấy ngôisao trời chỉ đủ lòe mắt khi nhìn lên.

Bỗng nhiên giữa hồ nổi lên một con sóng lan ra bốn phía. Nó đi tới chỗ nào

cũng tỏa sương trắng, bên dưới là bọt nước ùng ục, cuối cùng cả mặt hồ sôi trào.

Trongbọtnướckiađộtnhiênlộramộtcáiđầudichuyểndầntớibờ,lúcnàycổvà thân thể cũng lộ ra.

Rốt cuộc kẻ kia cũng ngoi lên và bước lên bờ, bước chân kéo theo vệt nước đivề phía lão quân câu……

Dãy núi trước mặt hắn như không tồn tại. Bước chân hắn dậm thật mạnh nhưngkhông vang lên tiếng động nào mãi cho tới khi hắn đi tới trước cửa sổ, LưuTrườngƯơng mới chợt nhận ra.

Cửasổbịđẩymở,khuônmặtThẩmTriHànhthòvào.Nửamặtnátnhừnhìnvềphía Lưu Trường Ương ở trên giường, khóe miệng nhếch lên thành nụ cườithâm trầm.

“Nguyên Doãn.” Hắn cất tiếng gọi, cánh tay giơ lên, rõ ràng không với tớinhưng không hiểu sao ngón tay lạnh lẽo lại theo mép giường bò tới. Nó mấpmáyleo lên gương mặt LưuTrườngƯơng.

LưuTrườngƯơngmuốnhéttonhưngcổhọnglạibịbịtkín,ngựcnghẹnlạinhưmuốn nổ tung. Dù đã nỗ lực mọi cách hắn vẫn không hét được một chữ nào.

“NguyênDoãn,chuyệntớibâygiờngươicòngìmuốngiảithíchkhông?”ThẩmTriHành lướtqua cửasổ vàlê bướctới mépgiường. Phíasau hắnlà vệtnước

củaTẩyTrầnĐàmuốnlượngiốnghaiconrắn.

“NguyênDoãn,CảnhVươngđiệnhạ,ngươigiếtnhiềungườinhưthếthìgiảithích hay biện hộ gì nữa?”

Phía sau Thẩm Tri Hành bỗng nhiên có thêm một bóng người, rồi nhiều bóngkhác. Mỗi người trong số họ đều dùng con ngươi nhợt nhạt nhìn chằm chằm hắnrồi vươn cánh tay như cỏ nước quấn cả người hắn kín mít….

RốtcuộcLưuTrườngƯơngcũnghétratiếng,cảngườiđổmồhôilạnh,quầnáoướt đẫm. Vừa mở mắt hắn đã phát hiện mình đang nằm trên giường như trongmộng, nhưng trước giường không có bóng quỷ đòi mạng.

Hắn thở ra một hơi thật dài, ngón tay cuộn lại nắm chặt chăn để cảm thụ sự ấmáp chân thật. Nhưng trong lúc thấp thỏm khó yên đó lại có tiếng động nho nhỏvang lên. Đó không phải tiếng chim chóc bay qua, không phải tiếng côn trùngmàlà một tiếng độngít thấy.

Lưu Trường Ương xoay người ngồi dậy và quay đầu nhìn về phía cửa sổ đóngchặt.Tiếptheohắnnhẹnhàngxuốnggiường,đitớibêncửasổ,mắtdánlênđó.

Trongsâncómộtngườiđangnươngánhtrăngtrênđỉnhđầumàchọcchọccáigìđó trong tay.

Lưu Trường Ương nhìn thấy nàng thì lập tức nhẹ nhàng thở ra, ngực như códòng nước ấm xua bớt lạnh lẽo. Hắn lập tức mở cửa sổ, mày dài nhướng lên vàhỏi cái kẻ kia, “Tống Mê Điệt, hơn nửa đêm rồi ngươi không ngủ mà còn ởtrong sân làm gì đó?”

Tống Mê Điệt đang chăm chú xử lý cái thứ trong tay lại đột nhiên nghe thấy cókẻgọitênmìnhthếlàhoảnghốtđánhrơiđồ.Chứkiarơixuốngkhiếnnàngvội

ngồi xuống nhặt nó lên và phủi phủi tro bụi trên đó.

“Là cái gì mà ngươi quý trọng thế hả?” Lưu Trường Ương đi ra khỏi phòng vàtới chỗ Tống Mê Điệt. Lúc tới trước mặt nàng hắn mới nhìn thấy rõ trong taynàng là một cái mũ quả dưa chỉ to hơn nắm tay một chút. Bên trên cái mũ thêucái thứ gì đó không biết là mèo hay hổ.

“Hơn nửa đêm ngươi còn khâu vá là muốn gả cho người ta hả?” Bệnh cũ mãikhông sửa được nên chưa được người ta đồng ý hắn đã cướp lấy cái mũ và so sorồi xì một tiếng, “Mũ bé thế này là làm cho ai đội?”

Tống Mê Điệt vội duỗi tay muốn cướp lại cái mũ nhưng không cướp được. LưuTrường Ương giơ cái mũ lên cao và nhẹ tặc lưỡi, “Không phải ta mỉa mai gìngươi đâu nhưng với cái trình độ mèo cào này của ngươi thì có cho bạc cũngkhôngai thèm nhận cáimũ này ấy.”

“ĐâylàtalàmchođứanhỏtrongbụngAY.”

TốngMêĐiệtnhảylêncướpcáimũ,aingờLưuTrườngƯơnglạichậmrãirũtay thế là nàng dễ dàng lấy lại nó.

“Mũ này là chuẩn bị cho đứa con củaAYhả?” Hắn hỏi.

Saocáitênphiềntoáinàyhômnaylạitốtbụngthếnhỉ?TốngMêĐiệtthầmkinh ngạc sau đó chần chừ gật đầu, ngón tay vuốt phẳng nếp nhăn trên mũ,

“Mấy ngày nữa là A Y sinh rồi nhưng vì chuyện của A Vinh nên nàng ấy chẳngcòntâmtìnhnàođểchuẩnbịđồchođứanhỏnữa.Tachẳnggiúpđượcgì,chỉcóthể làm cái mũ quả dưa cho đứa nhỏ để nó đội tránh bị cảm lạnh.”

Nóixongnànglạibổsung thêm, “Đứa nhỏ khỏe mạnh thì lòngAYmới khônglạnh lẽo nữa.”

Nói xong lời này nàng lại bắt đầu khâu khâu vá vá cái mũ, hoàn toàn không chúý tới sắc mặt Lưu Trường Ương bỗng ngưng lại, giống như ánh trăng lạnh trênđầu.

“Nhưnglỗhổngtronglòngsẽvĩnhviễnkhôngbaogiờđượclấpđầy.”Hắnthấpgiọng lẩm bẩm và cho rằng cái kẻ đang chăm chú khâu vá kia sẽ không nghethấy.Aibiết nànglạiquayđầu, đôimắtsáng lấplánhnhư ánhtrăngtròn.

“Đi một bước tính một bước, cũng không thể cứ đảo quanh tại chỗ được,” nóixong nàng quay đầu đi, miệng vẫn lẩm bẩm lầm bầm, “Đường là do người đinhiều mà thành chứ sao!”

Lưu Trường Ương ngơ ngẩn. Từ nhỏ hắn đã được dạy là cuộc đời này tính babước trước khi đi đã là thiển cận, phải tính được 10 bước mới có thể an tâm đặtchân.

Nhưng người trước mặt lại nói với hắn đi bước nào tính bước ấy. Mà quái dịchính là không hiểu sao lời này lại khiến hắn cảm thấy sảng khoái, giống nhưđược hưởng cơn gió mát đầu hè, thấm tận tâm can.

HắncũngkhôngnhiềulờinữamàđứngmộtbênnhìnTốngMêĐiệtkhâukhâuchọc chọc. Thấy nàng chuẩn bị chọc nát con mắt của lão hổ thế là hắn khôngnhịn được lắc đầu chê bai, “Đồ ngu, lão hổ cũng bị ngươi chọc cho tức nhảydựng lên.”

VốnTốngMêĐiệtcũngđangbựcbảnthânvụngvềlạinghethấyhắnnóithếnên nàng quay đầu nhét mũ vào tay hắn và dỗi, “Điện hạ có năng lực thì thêumột cái cho ta xem.”

Nóixongnàngtựbiếtlỡlờivàvộivàngchemiệng.NhưngLưuTrườngƯơnglại không tức giận, không những thế hắn còn thản nhiên đón lấy cái mũi vànương ánh trăng bắt đầu thêu như thật.

Động tác của hắn cũng không phải quá thành thạo nhưng so với kẻ vụng về nhưnàng thì phải nói là tài nghệ siêu quần.

“Ngài……saođiệnhạlạibiếtcảmayváthế?”TốngMêĐiệtkinhngạcngâyra. Đầu nàng lắc lư trái phải theo động tác của hắn, mắt nhìn từng đường kimmũi chỉ sáng tạo ra con mắt của lão hổ. Hắn còn thêu được cả mấy cái râu uyphong vểnh lên.

“Nhìn vài lần là biết, chuyện đơn giản như thế sao vào tay ngươi lại biến thànhtrèo đèo lội suối nhỉ?” Vẫn là cái giọng điệu mỉa mai không ai thích nhưngTống Mê Điệt lại chẳng giận. Bởi vì chỉ nhìn mắt thường cũng thấy con hổtrongtay LưuTrường Ươngđẹp hơncon hổnàng màymò tựlàm rấtnhiều.

Động tác của Lưu Trường Ương rất nhanh nhẹn, chưa tới nửa khắc hắn đã thêuxonglãohổmàTốngMêĐiệtmânmêmấyngàycũngchưalàmđược.Hắncúiđầu cắn đứt sợi chỉ và chuẩn bị kết thúc công việc. Thấy Tống Mê Điệt đứngbên cạnh vui vẻ vỗ tay thế là hắn ném cái mũ quả dưa cho nàng, miệng khônghề để ý nói, “Tống Mê Điệt, ngươi có tin trên đời có quỷ không?”

ĐềtàibịthayđổiquánhanhnênTốngMêĐiệtkhôngkịpphảnứng.Nàngchỉ“A”một tiếngsau đó gậtđầu chắc chắn,“Ta tin.”

ÁnhmắtLưuTrườngƯơngrơixuốngkhuônmặtnàngvàđộtnhiêntrởnênlạnhlùng, “Ngươi từng gặp quỷ hả?”

TốngMêĐiệtchuyểnmắttừcáimũtớikhuônmặtLưuTrườngƯơngvàchớpchớp mắt sau đó gằn từng chữ, “Ta từng nghe nói rồi. Lúc còn nhỏ ở đầu thôncủa chúng ta có một ông già, một buổi tối ông ta ra ngoài cửa đi tiểu và thấymột người đứng sau đống cỏ khô cách đó không xa. Người đó đội mũ nhọn,không phải làm bằng vải mà bằng giấy……”

LưuTrườngƯơng liếcnàngmột cái,ánhmắt lạnhnhưthể muốngiếtngười,

“Tống Mê Điệt, bổn vương đã nói không bao giờ muốn nghe đống chuyện xưavớ vẩn của ngươi nữa rồi cơ mà.”

Tống Mê Điệt nghẹn họng, “Hạ quan không có ý trêu đùa điện hạ đâu, hạ quannói thật mà……”

Lưu Trường Ương dùng một tiếng cười lạnh đánh gãy lời nàng nhưng lại bỗngnghethấytiếngrênrỉđauđớntruyềnratừtrongphòngcủaAY.Ngaysau đó cótiếng nàng ấy kêu vói ra ngoài nhưng đứt quãng, “Mê Điệt, đứa nhỏ, đứa nhỏđòi ra ngoài……”

AYsinh được một đứa con gái và đặt tên làTúTú.

Congáigiốngcha.TúTúquảthựcnhưmộtkhuônđúcvớiAVinh. Đôimắt conbé vừa to vừa tròn, khóe miệng nhếch lên như nụ hoa. A Y nhìn Tú Tú và vừakhóc vừa cười, không biết là vui vẻ hay khổ sở.TúTú lại như cảm nhận được

cảmxúccủamẹmìnhnênmỗi khiAYrơi nước mắt con bélại dùng bàn taynhỏ cầm chặt đầu ngón tay nàng ấy không buông, mãi cho tới khi nàng chịucười mới thôi.

Hôm nay Tống Mê Điệt ôm Tú Tú ra ngồi trong sân phơi nắng để A Y có thểnghỉ ngơi một chút. Đứa nhỏ đội cái mũ quả dưa nàng làm cho thế là hai mắt bịche và không thấy ánh nắng. Đứa nhỏ ngoan ngoãn ngủ, ngón tay béo núc nhẹlắc lắc như muốn túm lấy cái gì đó, bộ dạng cực kỳ đáng yêu. Ngay cả Kỳ TamLang thấy thế cũng muốn chạy tới véo cái mặt tròn tròn của con bé.

MạcHànYênthấyhắnkhông cóýtốtthếlàlập tứcđậplênmubàntay hắnvàmắng, “Sư huynh, đừng đánh thức đứa nhỏ.”

TốngMêĐiệtômTúTúvàdịchsangbêncạnh,ánhmắtchớpchớp,“Sưhuynh,đứa bé này đáng yêu nhỉ?”

Kỳ Tam Lang “ừ” một tiếng thật dài, “Con gái đúng là tốt nhất. Tương lai tacũng muốn sinh một đứa con gái. Nhưng con cái thường giống mẹ, vì thế mẹcủa con ta ắt phải có diện mạo nghiêng nước nghiêng thành……”

MạcHànYênhắnggiọngđánhgãylờihắn,“Sưhuynh,kẻrangoàitruyềntinchoTiếuSấm đãđi nhiềungàynay, hẳnđã tớinơi rồi.”

KỳTamLangnhíumày,“Haicỗthithểkiađãbịcháyđếnbiếndạng,nhưnghoatailạikhôngbịhaotổngì.Taluôncảmthấycóđiềugìđókỳquặctrongnày.”

NóixongthấyMạcHànYênkhôngtỏýkiến,TốngMêĐiệtthìmảiômđứanhỏđồng thời mơ màng sắp ngủ, chỉ có mỗi hắn là nghiêm túc một cách thừa thãi vìthế hắn cũng không nói gì nữa. Hắn nhìn chằm chằm bóng cây trên tường vàngây người.

Trongsânnhỏlàcảnhtĩnhlặng,ngẫunhiêncómấyconchimnhỏbaytớinhưngcũng bị Mạc HànYên ép rời đi vì sợ chúng nó kêu sẽ quấy rầyTúTú.

Nhưng đúng lúc này cửa nhà bị đẩy mở, một khuôn mặt xuất hiện nơi khe cửa.Bóng cây chiếu lên khuôn mặt đó khiến nó loang lổ. Người tới nhìn thấy bangười trong sân thì khuôn mặt lộ vẻ hoảng loạn sau đó gượng cười vài tiếng, đôimắt liếc mặt đất.

Đó là một người phụ nữ trung niên, áo vải quần thô, trên mặt là nụ cười chấtphác. Có lẽ bọn họ từng gặp bà ta, bởi ở lão quân câu này người như thế rất

nhiều nên ba người chẳng có ấn tượng sâu với ai.

“AYcóởnhàkhông?Tatớiđưa cho nàng ít trứng gà dùng trong lúc ở cữ.”

Kỳ Tam Lang giúp A Y nhận và cảm ơn. Lúc người phụ nữ kia xoay ngườimuốnracửalạibịTốngMêĐiệtgọilại,“Thím,ngàitíchcópnhiềutrứnggànhư vậy cũng không dễ dàng đúng không?”

Người kia quay đầu mỉm cười, “Nhà ta chỉ có một mình ta nên không ăn hết.”“Ngài tới lão quân câu một mình à?”

Bàtađứngyên,mãimộtlúcsaumớinhànnhạtnói,“Tacũngtừngcóchồngnhưng kẻ nọ chẳng đáng nhắc tới.”

Nói xong bà ta bỏ đi, tiếng bước chân từ gần tới xa, rồi dần biến mất.

TốngMêĐiệtnhìnchằmchằmchỗngoặtbàtavừarẽvàsửngsốt,trongđầunảy lên một màn sương trắng muốn che khuất mắt người ta. Nàng không thểthấy rõ phía sau sương mù là cái gì. (Hãy đọc truyện này tại trangrunghophach.com) Mà trong lúc nàng đang suy nghĩ thì Tú Tú bỗng khóc ré lênkhông rõ lý do. Con bé khóc gần như ngất đi khiến nàng sợ tới độ vội bật dậy vàdỗ dành với hy vọng có thể an ủi đứa nhỏ mới sinh trong lòng.

“Lạ nhỉ, con bé sinh ra đã thích cười, sao bỗng nhiên lại khóc kinh thế?”

Tống Mê Điệt vừa ‘à à’ dỗ đứa nhỏ vừa cầu cứu Mạc Hàn Yên. Tuy nàng kiavẫn bình tĩnh nhưng đối phó với chuyện này thì nàng cũng bó tay. Nàng chỉ cóthểđitheophíasauTống Mê Điệt và cùng nhau ‘à à’chứ không nghĩ được cáchnào khác.

Mà cái tên Kỳ Tam Lang thì càng vướng chân tay, hoàn toàn không giúp đượcgì.HắnnhưconkhỉnhảynhóttrướcmặtTúTúchọccho conbékhóccàngkinhhơn.

Lúcbangườiđangđổmồhôiđầyđầu, gấpnhưbịđốtđítthìTốngMê Điệtchợtthấy cánh tay nhẹ hẫng, bọc tã lót bị người ta ôm đi mất. Vừa quay đầu nàng đãthấy Lưu Trường Ương ôm Tú Tú trong lòng, một tay vỗ nhẹ lưng con bé, mộttay khác vói vào trong tã lót kiểm tra.

“Nó tè rồi, ba cái tên ngu ngốc các ngươi tới cái này cũng không biết!”

Chương trước Chương Sau

Chú thích

    Bình luận
    TRUYỆN HOT
    Xem thêm