Bên Đây Mưa Bụi, Bên Kia Rực Rỡ

ben-day-mua-bui-ben-kia-ruc-ro-55

Chương trước Chương Sau

Chương 55: Thi thể cháy đen

Một ngày sau, qua cơn mưa trời lại sáng.

Căn nhà trúc chẳng còn lại gì, đám cháy hôm qua quá lớn, không chỉ đốt sậpcăn nhà trúc mà lan cả ra ngoài, đốt toàn bộ hoa cỏ cháy đen.

Lưu Trường Ương cúi người nhìn một đóa hoa may mắn sót lại rồi vươn taynghịchnó.KhóemắtvừaliếchắnđãthấyTốngMêĐiệtđanglénlútđứngdáncạnh chân tường thế là hắn vung tay lên vẫy nàng tới gần.

TốngMêĐiệtcungkínhđiquachắptay,“Điệnhạ.”

Lưu Trường Ương ngửa đầu để ánh mặt trời ào ạt chảy trên mặt mình, khóemiệng nhếch lên, “Rõ ràng ngươi có rất nhiều điều muốn hỏi nhưng sao thấybổn vương lại biến thành hũ nút thế?”

Tống Mê Điệt liếm liếm môi, “Điện hạ, đêm đó ở bờ ruộng ngài đã thấy ai thế?”“Ngươi đoán xem.”

Nghe thế nàng vốn định xoay người đi nhưng miệng lại cố tình nhanh hơn đầuóc một bước, “Sao Hồng bà bà lại nhận tội và tự sát vậy?”

Lưu Trường Ương cười nhạt, “Có lẽ bà ta đã hoàn toàn tỉnh ngộ và cảm thấythẹnvớiAVinhcũngnhưnhữngngườichếtthảm trong tay mình nên mới lấycái chết để tạ tội.”

Hoàn toàn tỉnh ngộ cũng phải có cơ hội nhưng kẻ này chỉ nói kết quả, không kểnguyên nhân. Chắc chắn hắn có điều che giấu. Dù Tống Mê Điệt là kẻ ngốc thìcũng hiểu được điểm này. (Truyện này của trang RHP) Nàng hiểu ra thì hoàntoàn từ bỏ và thở ra một hơi sau đó lùi lại hai bước nhìn đám người bận rộnquanh căn nhà trúc bị cháy và nói, “Điện hạ cứ từ từ ngắm hoa, hạ quan muốnđi hỗ trợ.”

Nói xong nàng xoay người chuẩn bị rời đi nhưng vừa được nửa bước người phíasau đã cất lời mang theo trêu chọc. Nàng có thể nghe thấy thay đổi trong đó, dùrất nhỏ nhưng nàng vẫn bắt được, “Ông lão kia nói bọn họ có thân thể bất diệt,đao thương và nước lửa không thể nào tổn thương bọn họ. Tống Mê Điệt, ngươinóixemliệulátnữangườitacóthấybabàgiàbòra khỏiđốngphếtíchkhông?”

GiọnghắnthậtnhẹcònTốngMêĐiệtthìgiậtmình,ánhmắtnhìncănnhàtrúcđã bị đốt cháy và bất động. Nàng sợ đột nhiên sẽ có một bàn tay già khô gầy,lấm tấm đồi mồi bò ra từ chỗ nào đó.

Lúc này đột nhiên truyền đến tiếng hét to khiến nàng sợ tới mức lông tơ dựngđứng, lưng cong như một con mèo đang trong tư thế chuẩn bị tấn công.

“Tìm được rồi, tìm được thi thể rồi.”

Những thi thể bị đốt thành than được nâng ra khỏi đống phế tích. Mùi tanh tưởitận trời khiến mọi người vây xem không chịu nổi lùi về sau.

Nhưng lúc cỗ thi thể thứ tư được khiêng ra ngoài thì đám người vốn đã lùi lạilập tức xông tới chỉ trỏ về phía xác chết cháy đen, “Sao lại có bốn người?

Khôngphảichỉcóbavịbàbàkiaà?Vậykẻnàylàai?”“Điện hạ, còn nữa.”

Giọng Uất Trì Thanh truyền đến từ đống phế tích. Hắn dùng khăn che miệngmũi và chỉ huy thuộc hạ khiêng thi thể thứ năm và thứ sáu ra đặt cạnh mấy cáixác kia. Lúc này hắn mới lau mồ hôi và chắp tay với Lưu Trường Ương, “Bọnthuộc hạ đã cẩn thận lục soát, ngoài người chết trong lu thì trong căn nhà trúckia có tổng cộng 6 thi thể,” nói tới đây hắn chỉ về phía kia và nói, “Có ba cỗ thithể trộn vào một chỗ khó mà phân biệt, hẳn chính là ba bà già kia, còn ba thi thểcòn lại….. thì khó biết được là của ai nhưng một trong số đó thấp hơn nhữngngười còn lại, trông như trẻ con.”

Lưu Trường Ương dùng tay áo dài che mũi, đầu quay đi, chỉ có khóe mắt liếcxéo thi thể trên mặt đất, “Sao lại thế này? Ngày hôm qua chỉ có ba bà già kia ởtrong căn nhà trúc, ngoài ra cũng chỉ có người của chúng ta cơ mà?”

Uất Trì Thanh nhẹ đáp, “Ba cỗ thi thể này ở trong hầm, trên người đều có vếtđaochém,hẳnbọnhọbịgiếtvàgiấuởđây,”nóixonghắnlạihạgiọng,“Vương

trường sử đã ra ngoài hai đêm chưa về, liệu có phải….”

LưuTrườngƯơnghơi gậtđầu,“Vậyhai kẻcònlạithì sao?”

Vừa dứt lời chỉ thấy một hộ vệ bước nhanh đến bên một thi thể và vươn tay lấyra một thứ gì đó.

“Đây là……”

Hai chữ hoa tai bị Tống Mê Điệt nuốt xuống nhưng không thay đổi được gì. UấtTrìThanhlậptứclướtquabêncạnhnàngvàđitớichỗhộvệkiasauđócầmhoataicẩn thận nhìn rồi đưa choLưuTrường Ương.

“Con nai,” tuy đã bị đốt thành màu đen nhưng Lưu Trường Ương chỉ cần liếcmắtmộtcáiđãnhậnraconvậttrênmónđồtrangsứcnày,“Đâylàtrangsứccủaquý tộ Hô Bóc.”

Nói xong hắn khẽ liếc mắt nhìn hai cỗ thi thể một cao một thấp kia và cân nhắcmột lúc mới trầm mặt nói, “Xem ra đã tìm đượcYên thị và tiểu vương tử rồi.”

NghevậyKỳTamLangvẫnluônbấtđộngđứngởmộtbênquansátlậptứcgiậtmình tiến lên một bước, “Điện hạ, hoa tai này tuy là trang sức của Hô Bócnhưng không nhất định là đồ của vương phi.”

Lưu Trường Ương cười lạnh một tiếng, “Đơn giản lắm. Đưa nó cho Tân LêVươngnhậnlàđược.Tanghĩôngtasẽnhậnrađồcủaáiphinhàmìnhthôi.”

Dứt lời hắn lại không hề nể tình bỏ thêm một câu, “Sao thế? Kỳ đại nhân khônghy vọng tìm được vương phi à?”

KỳTamLangbịlờinàychặnhọngnênđànhlùilạivàđitớibêncạnhMạcHànYên, miệng thầm mắng, “Không ngờ một ngọn lửa lại giúp Cảnh Vương mộtviệc lớn.”

Nóixongthấykhôngcóngườiđáplạithếlàhắn nhìnvềphíaMạcHànYênthìthấy nàng nhìn chằm chằm một xác chết như đang suy nghĩ cái gì đó. Hắn dánđến hỏi, “Sư muội, làm sao vậy?”

MạcHànYênhoànhồnvànói,“VươngTưcaotonhưthếnhưngcháyrồi cũngchỉcòn lại từng ấy.”

“Tốihômqualửaquálớn,”nóiđếnmộtnửaKỳTamLangbỗngnhiêndừnglại,ánh mắt rơi xuống thi thể của Vương Tư và nhíu mày nói, “Vết đao ư? Làm thếnào màVươngTư lại bị ba bà già giết chết chứ?”

“Thânbấttử,”nóixongmấytừnàyMạcHànYênnởmộtnụcườithâm trầm,“Sưhuynh có tintruyền thuyết củaTẩyTrầnĐàm không?”

“Đều đã bị thiêu cháy đen thế kia rồi thì sống sao được nữa?” Lời này không cótự tin lắm. Kỳ Tam Lang nhìn vào đôi mắt Mạc Hàn Yên và không hiểu sao độtnhiên nói lắp, “Còn có thể…… có thể sống thế nào?”

Cáchđókhôngxacóngườicũngxúcđộnggiốngnhưhắn.UấtTrìThanhnhìnmảnh đất khô cằn phía trước và ba cỗ thi thể quấn vào nhau thì cảm xúc cũngdâng trào.

“Điện hạ,” hắn buồn bực nói, “Thuộc hạ thấy trong lòng…… thực sựkhông…… không yên ổn.”

LưuTrườngƯơngđangdùngtayáochemiệngmũinhưngvẫnbịmùicháykhétlàm cho ho sặc và nhíu mày hỏi, “Không yên ổn cái gì? Ngươi sợ ba bà già kia

sống lại hả?”

“Dùsaobọnhọcũngtừngđến……”UấtTrìThanhdừngcâuchuyệnvàmuốncười một cái nhưng mặt hắn cứng đờ ra, dù cố thế nào cũng không cười được.Cuối cùng hắn dứt khoát từ bỏ, “Thôi, dù bọn họ có sống lại thì thuộc hạ cũngđốiphóđược.Thuộchạsẽchờởđây,nếumấybàgiàđósốnglạithìgiếtluôn.Dù bọn họ có sống lại trăm lần thuộc hạ cũng giết được trăm lần.”

Dứt lời hắn lại nghe Lưu Trường Ương buồn bã nói, “A Thanh, ngươi có sứcnghĩmấycáinàythìkhôngbằnglàmchútchuyệncóích.”DứtlờithấyUấtTrìThanh mang vẻ mặt khó hiểu nên hắn nói, “Phái người đến thành Vũ Dươngthông báo cho Tiếu Sấm nói là sự tình quan trọng, cần đại tướng quân tự mìnhtới một chuyến.”

UấtTrìThanhgậtđầuđápvângrồilạinói,“Điệnhạ,vậymấyngàynàychúngta làm gì?”

“Chúng ta ở đây chờ,” hắn khẽ liếc nhìn ba cỗ thi thể quấn vào nhau và chợtnghiêm túc hẳn lên, “Ngươi nói đúng, nên chờ một chút.”

Chương trước Chương Sau

Chú thích

    Bình luận
    TRUYỆN HOT
    Xem thêm