Chương 78: Hôn phu
Bên trong kia có cái gì đó tuy giấu trong bóng tối nhưng lại lộ ra bộ dáng gậpghềnh.
Tống Mê Điệt chờ đến khi bụi tan đi mới xác định bên trong không có vật sống.Nàng đứng dậy vì muốn nhìn rõ ràng nhưng ai ngờ ngón tay lại bị Lưu TrườngƯơng kéo lấy thế là suýt thì ngã chổng vó. Nàng quay đầu lại thì thấy hắn đangnhìn mình, ánh nến chiếu vào con ngươi của hắn khiến nó nóng lên.
“Tống Mê Điệt, ngươi đừng có lúc nào cũng che trước mặt bổn vương.”
Giọng hắn mềm mại tới độ Tống Mê Điệt giật mình và không nhịn được “A”một tiếng. Mặt nàng mờ mịt, “Điện hạ…… đâu có võ……” Nói xong nàng lạinhư chợt nghĩ tới cái gì thế là mắt trợn tròn, nốt ruồi ở đuôi mắt cũng theo đónhảy lên vô cùng đáng yêu, “Điện hạ sợ ta bị thương sao?”
ConmắtLưuTrườngƯơnggiậtgiậtmộtchútmớixụmặtnói,“Tasợcôngốcnhư ngươi mà chết vì cứu ta rồi truyền ra ngoài thì quá mất mặt.”
Đúng là cái miệng chanh chua, mệt nàng còn đang cảm động mà hắn lại nói thế.Tống Mê Điệt thầm mắng hắn tám trăm lần rồi không thèm để ý đến hắn vẫnngồi dưới đất mà cẩn thận đi tới gần quan tài. Bước chân của nàng cực kỳ nhẹ,gần như không phát ra tiếng động, giống một con mèo hoang đang rình mồi.
Một bước…… Một bước…… Nàng càng lúc càng tới gần quan tài, và thứ bêntrong đó cũng dần lộ ra dưới con mắt cảnh giác của nàng.
Thứ hiện ra trước tiên chính là khuôn mặt của Tôn Thừa Tổ. Nó bị bùn khô húthết hơi nước nên nhăn bèo nhèo, không giống một người đàn ông trẻ tuổi màgiống một ông già đã qua tuổi trung niên. Làn da của hắn trắng pha xám, ánhnến xẹt qua chiếu sáng đôi mắt chưa nhắm lại của hắn vì thế trong một chớp mắtTống Mê Điệt cho rằng hắn còn sống và đang dùng ánh mắt lạnh lẽo kia nhìnnàng.
MàđángsợnhấtchínhlàtrênngườiTônThừaTổ lạimặcáocướiđỏchói,trênđó thêu chữ hỉ vui vẻ. Một cái xác khô đã để nhiều ngày lại mặc áo cưới khiếntổng thể khung cảnh càng thêm quỷ dị.
Tống Mê Điệt thấy cổ mình căng lên và không nhịn được nuốt nước miếng, ánhmắt nhìn sang bên cạnhTônThừaTổ và thấy một cái bóng khác không được
ánh nến chiếu sáng.
Làcáigìmàchiếmcảnửaquantàinhỉ?ThânthểTônThừaTổcònbịchen quamột bên, cánh tay cũng phải khoanh trên bụng.Tống Mê Điệt cúi người với ýđồ nhìn rõ cái thứ kia nhưng ai biết vừa nhìn thấy một cái tay áo màu xanh lụcthì sau lưng văng vẳng tiếng Lưu Trường Ương thế là nàng sợ tới độ suýt đãnhảy dựng lên.
“Nam đỏ, nữ xanh. Đây đúng là hôn sự rồi.”
Hắn thò đầu qua vai nàng, mắt híp lại nhưng vẫn không thể thấy rõ bóng dángkẻ đang nằm bên cạnh Tôn Thừa Tổ là ai vì thế đành cầm nến trên bàn thờ vàchiếu vào trong quan tài.
Ánh lửa chiếu sáng khuôn mặt “cô dâu mới”: Con ngươi đen trắng rõ ràng, môiđỏ chót, lông mày dài tới mai, chân mày tinh tế giống hai cây kim đột nhiên
chọcvàolòngTốngMêĐiệtvàLưuTrườngƯơng.
Hẳn người ta phải cảm thấy đẹp, dù sao thì trang điểm cũng không chê vào đâuđược. Nhưng chẳng có ai cảm thấy nàng ta đẹp bởi cái đẹp này không có sức
sống.Trangđiểmvàphụcsứcquánặngnềnhưngdùthếcũngkhôngkhiếnkhốithân thể này ấm lên được.
TốngMêĐiệtrunrẩyvàtúmlấycánhtayLưuTrườngƯơng,“Điệnhạ,đâylà…… là một người gỗ……”
“Hoađènbàbà.”LưuTrườngƯơngcầmnếnghésátquantàivàchiếusángcáithứmàtượnggỗkiađangcầmtrongtay.TốngMêĐiệtđãthấy thứnàytrong
am ni cô. Nó cũng được Hoa đèn bà bà cầm trong tay và nhận hương khói cúngtế.
Đó là đế đèn, giống hệt cái ở am ni cô nhưng người nâng đèn lúc này lại mangbộ dạng cô dâu mới cưới được tô son điểm phấn, mũ phượng khăn trùm.
Tống Mê Điệt nhìn đôi “vợ chồng mới cưới” trong quan tài thì không biết cáinào khủng khiếp hơn cái nào. Tay nàng không nhịn được nắm chặt tay áo LưuTrườngƯơngvànhỏgiọngnói,“Tachỉtừngnghenóitớiviệccướixươngkhôchứ chưa nghe nói cưới người gỗ. Tôn Dần này đúng là nhẫn tâm, cháu traimình còn trẻ đã chết uổng thế mà chết rồi còn bị ông ta gả cho tà thần.”
Ánh mắt Lưu Trường Ương chuyển từ quan tài tới bàn thờ. Nơi đó có ba tầngbài vị, ngoài tên họ khác nhau ra thì phần còn lại trên các bài vị kia giống nhaunhư đúc.Tất cả đều viết: Chồng của Hoa đèn bà bà.
Chữ viết màu đen bị ánh nến chiếu thành vẻ lập lòe và làm nổi bật sự hoangđường kéo dài nhiều thế hệ.
“TốngMêĐiệt,ngươinhìnđốngbàivịnàyxem,”LưuTrườngƯơngcắnrăngcười lạnh, “Chỉ sợ không phảiTôn Dần nhẫn tâm mà vì chính ông ta cũng là
chồngcủaHoađènbàbànày.”
Tống Mê Điệt còn chưa hiểu lời hắn muốn nói là gì nhưng đợi nàng ngẩng đầunhìn đống bài vị kia mới hít hà một hơi và xoay qua nhìn hắn lắp bắp,
“Này……đànôngcủanhàhọTônđềucướiHoađènbàbàsao?Mấythếhệđềucưới cùng một người phụ nữ, đây chẳng phải đi ngược lại luân thường đạo lý
ư?”
“Phụng dưỡng tà thần thì còn coi Thiên Đạo luân thường ra cái gì nữa,” LưuTrường Ương “xì” một tiếng, “Ban ngày ta phái người nghe ngóng tin tức thấynóinhàhọTônnàychỉnạpthiếp chứkhôngcướivợ.Hiệntạixemrađã rõ.Bọnhọ nạp thiếp là vì kéo dài hương khói, còn không cưới vợ là vì đàn ông nhà họTôn từ khi sinh ra đã được hứa hôn cho Hoa đèn bà bà.”
“Nhưng,” hắn dừng một chút, ánh mắt trầm xuống, “Cầu thần bái phật là vì cóviệc muốn cầu xin. Có kẻ cầu phú quý, cầu tâm an, vậy nhà họ Tôn phụngdưỡng Hoa đèn bà bà là để cầu cái gì?”
Tống Mê Điệt không nghe thấy hắn nói gì bởi trong đầu nàng bỗng nhiên hiệnra một hình ảnh. Nó dần hiện ra phía sau những tấm bài vị với những cái tênkhácnhau này.
Nàng thấy một đứa nhỏ đang thò nửa cái đầu ra khỏi cánh cửa rộng mở và nhútnhát sợ sệt nhìn bóng cây thưa thớt bên ngoài.
Mộtcáibóngmàuđỏgiấusauthâncâyvàđangtiếnlạigần.Theotiếngchiêngtrống nó càng lúc càng gần, đám kiệu phu bên cạnh như đều biến mất, chỉ cònlại cái kiệu đỏ bay vào sân và lắc lư dừng lại bên cạnh một cái quan tài.
Trongquantàilà cụ,rồiôngnội vàrồitớicha hắn……
Hắn biết, một ngày nào đó nó cũng sẽ dừng lại bên cạnh quan tài của mình vàcuốn lấy hắn đời đời kiếp kiếp.
ThếnênngườinhàhọTônmớiphóngđãngnhưthế,ngaycảnicôcũngkhôngbuông tha. Hóa ra vì bọn họ sợ chết, thế nên lúc còn sống cả đám mới hoangdâm vô độ và liều mạng ăn chơi phè phỡn……
“Hu hu……”
TiếngđộngquenthuộcvanglênđứtquãngởngaygầnvàquấyrầysuynghĩcủaTống Mê Điệt. Nàng túm lấy ngọn nến trong tay Lưu Trường Ương và nhắm vềphía đông. Nơi nào có ánh nến đi tới sàn nhà đều trắng bóng nhưng căn bảnkhông có bóng người nào. Vì thế, nàng lại đi thêm vài bước, ngọn nến dẫnđường tỏa ánh sáng màu vàng.
Nhưng sắp tới ven tường mà nàng vẫn không thấy gì.
Rõ ràng thiếu niên kia ở gần đây nhưng vì sao nàng lại không nhìn thấy nhỉ?
Trong đầu nàng như có thứ gì đó nổ tung. Tống Mê Điệt muốn túm lấy suy nghĩvừa lướt qua đầu nhưng còn chưa kịp nhìn rõ bộ dạng chân thật của nó thì bả vaibỗng bị Lưu Trường Ương túm lấy. Ngay sau đó giọng hắn vang lên bên tai dọanàng sợ dựng hết lông tơ.
“Ở dưới chân.”
TốngMêĐiệtđãhiểunhưngquámuộn.Gạchdướichânbỗngnhiênđộngđậy.Chỉ trong nháy mắt nó đã tách ra hai bên. Nàng thậm chí không kịp đẩy LưuTrường Ương về phía sau thì cả hai đã ngã xuống, cả người đập mạnh lên nềngạch lạnh lẽo.
Đầu Tống Mê Điệt “ong ong” như có vạn con ong mật đang bay vù vù bêntrong. Nhưng cũng may thân thể đã trải qua trăm trận của nàng vĩnh viễn phảnứng nhanh hơn cái đầu của chủ nhân nó. Nàng thấy ánh sáng trên đỉnh đầu thếlàvộitúmlấytayLưuTrườngƯơng,mộttaykháctúmváchtườngvàdùngsứcnhảy lên trên muốn chui ra khỏi đó.
Nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước. Mặt gạch bên trên lại khép về như cũ vànhốt hai người họ dưới lòng đất.


