Bên Đây Mưa Bụi, Bên Kia Rực Rỡ

ben-day-mua-bui-ben-kia-ruc-ro-70

Chương trước Chương Sau

Chương 70: Đan dược

Một cơn gió xẹt qua bả vai đánh thức Tĩnh Ân từ giấc ngủ mơ màng. Bà ta mởmắt,khuỷutaychốnggiườngngồidậy,mímắtnửamởnhìnxungquanhvàthấyDiệuChânđangđứnggiữahaicánhcửamởrộng.Vạtáovảixanhbịgióthổirơi rụng như một cái lá mới rời cành.

“Nửa đêm còn tới chỗ ta làm gì?”

Lúc nói những lời này bà ta thấy Diệu Chân đóng cửa và đi tới bên cạnh mình,ánh mắt nàng ta nhẹ lướt qua mặtTĩnh Ân như chuồn chuồn lướt nước.

“Dưới gầm giường của sư phụ không có người chết nên đương nhiên ngài có thểngủ an ổn rồi.” Diệu Chân nhếch khóe miệng, đôi mắt rũ xuống, khuôn mặt lạilộ ra nụ cười cổ quái.

NhưngTĩnhÂnkhôngđểýtớivẻdịthườngcủa đồđệ.Lúcbàtanghethấyhaichữ “người chết” thì sợ tới mức mặt trắng bệch và vội kéo lấy tay Diệu Chân,ngón trỏ đặt trên môi, “Ngươi nói nhỏ thôi, cẩn thận tai vách mạch rừng.”

Nói xong bà ta đứng dậy xuống giường và đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Sauđó bà ta quay lại, giọng vẫn đè thấp, “Mấy người tới đây hôm nay cũng khônghẳn là thương nhân gì đâu. Nhìn thần thái và trang phục của họ thì giống nhưquan phủ, ngươi ngàn vạn đừng để bọn họ phát hiện ra điểm kỳ quái nào. Chờngười đi rồi chúng ta lại tính toán tiếp, không cần vội vã nhất thời……”

Giọng bà ta bị một tiếng cười lạnh cắt ngang. Diệu Chân ngồi xuống giường,quầnáobịmưaxốiướtnhẹpkhiếnđệmgiườngbịthấmướtmộtmảnglớn.TĩnhÂn nhíu mày và bây giờ mới phát hiện đồ đệ của mình không bình thường.

Diệu Chân như thay đổi thành người khác. Phần mềm mại ngoan ngoãn trênngười nàng giống như đã biến mất, từ đầu tới chân đều là vẻ điên cuồng. Chínhcảm xúc dị thường này khiến đôi con ngươi vốn đã đen bóng hơn người củanàng lại càng đen hơn. Mặc dù trong phòng không đốt nến nhưng Tĩnh Ân vẫnnhìn thấy trên mặt nàng có một tầng ánh sáng phủ lên.

“Đương nhiên sư phụ không vội, người bị làm cho to bụng có phải ngài đâu,”Diệu Chân vươn tay xoa bụng mình, khóe miệng vẫn cong lên như cũ, “Sư phụcó năng lực hơn ta nhiều, đàn ông qua lại với ngài đúng là nườm nượp thế mànhiều năm qua lại chưa từng to bụng như ta.”

“Hắnđãnóihếtvớingươirồihả?”TĩnhÂnđãsớmđoánđượcviệcDiệuChânbiết về bí mật của mình nên cũng không kinh ngạc. Cái khiến bà ta giật mình

chính là giọng điệu của đồ đệ khi nói chuyện với mình. Nó dở dở ương ương,giống như oán trách vì thế bà ta trầm mặt nhíu mày nhìn nàng kia, “Ngươi muốnnói cái gì?”

DiệuChâncườicười,“Trướckhichếthắnđãbảotađitìmsưphụ,nóingàicóthể giúp ta…..”

Hóaralàvìcáinày.

TĩnhÂncăngthẳngnói,“Tachẳnggiúpđượcgì,ngươiđiđi.”

DiệuChânrunlênvàbậtdậy,đôimắtbịkhuônmặttáinhợttônlêncàngsánghơn, “Sư phụ, ngài giúp ta một lần thì sao không thể giúp ta lần nữa? Bụng tasắp không giấu được nữa rồi, nếu đứa nhỏ thật sự được sinh ra thì ta phải làmthế nào?”

TĩnhÂnvẫnbìnhtĩnhvươntaylầntrànghạttrêncổ,“Sợcáigì?Thờigiannàyngươi ít ra ngoài một chút, tương lai đứa nhỏ được sinh ra ngươi cứ nói là cóngười bỏ lại trước cửa am là được, sẽ không có ai hoài nghi đâu.”

Sao bà ta lại có thể nói nhẹ nhàng bâng quơ như thế được? Diệu Chân nhìnkhuôn mặt sư phụ và thân thể bị nước mưa xối đến lạnh băng nay bỗng nóngbừng lên như có ngọn lửa không tên nào đó bùng cháy. Lửa kia cháy lan ra,nghiền nát mỗi phân da thịt và xương cốt của nàng.

Nếu dễ dàng như thế thì vì sao bà ta không sinh những đứa trẻ kia ra mà lại đểnàng phải mạo hiểm?

“Sư phụ,” lòng nàngnhư lửa đốt nhưng giọngvẫn mềm mại. Nàngcòn muốnthử một lần, mặc kệ là vì mình hay vì cái người nàng đã gọi là sư phụ nhiều nămnày, “Ngài đã giúp ta giấu chuyện giết người thì vì sao không giúp ta việc này?Nghe hắn nói thì ngài uống thuốc mà chú hắn đưa nên mới có thể bỏ đứa bé.

Ngài thưởng cho đồ nhi một viên thôi, về sau đồ nhi sẽ làm trâu làm ngựa báođáp ngài……”

“Talàmgìcóthuốcpháthai.DiệuChân,ngươitừbỏđi.”TĩnhÂnkhônghềdaođộng nhưng lúc nói lời này khóe mắt bà ta không nhịn được nhìn mặt tường

phíasau.TuychỉhơiliếcnhưngDiệuChânlạinắmbắtđượcđộngtácnày.“Sư phụ thật sự không muốn cứu ta sao?”

“Ngươiđiđi.”TĩnhÂnrũmắtvàkhôngnhìnkhuônmặtrunrẩytớibiếnhìnhkia.

ThấyDiệuChânđira,TốngMêĐiệtvàLưuTrườngƯơngvốnđangnghelénvội vã chạy ra núp sau tượng Quan Âm trong sân.

Đợi Diệu Chân vào phòng và đóng cửa hai người mới đứng thẳng người và liếcnhau, trong lúc ấy chẳng ai biết phải nói gì.

Hiện tại mưa đã tạnh nhưng nước vẫn rơi từ lá cây trên đỉnh đầu xuống và nệnlên vành nón lạch cạch.

Tống Mê Điệt ngửa đầu nhìn phiến lá trùng điệp bị gió thổi xào xạc và nghĩthầm tiểu ni cô này nhìn thì nhu nhược nhưng lá gan rất lớn. Nàng ta giết ngườirồi còn dám giấu thi thể dưới gầm giường của mình, chẳng lẽ không sợ gặp ácmộng à?

Đang nghĩ tới đây thì có nước chui vào cổ áo lạnh tới độ nàng muốn hắt xìnhưng phải cố nén, cả người run lên.

“Vềthôi,đừngđểbịcảm,”giọngLưuTrườngƯơngvanglêntừbêncạnh.TốngMê Điệt cảm thấy ấm áp vì tưởng hắn rốt cuộc cũng có chút lương tâm nhưng aidè hắn lại tiếp tục, “Đừng để chậm trễ giờ lên đường.”

Quả nhiên vẫn là cái tính tình khó ưa kia.

Tống Mê Điệt đè thấp giọng nói, “Điện hạ, chuyện giết người chúng ta cứ mặckệ sao?”

Lưu Trường Ương hừ nhẹ một tiếng, “Trần thế hỗn loạn, ngươi quản được hếthả? Ngày mai để người đi thông báo một tiếng cho quan phủ là được.” Nói xonghắn chỉnh lại nón và tiếp tục, “Ta thấy thần sắc hai ni cô này hoảng loạn thìtưởng bọn họ có liên quan tới Chử Ngọc, không ngờ lại là việc nam nữ.”

Chuyện phong lưu với hắn chỉ là chuyện được việc thì ít hỏng việc thì nhiều vìthế bản thân hắn cũng không chìm trong đó. Tống Mê Điệt thầm nghĩ như thếnhưng không dám nói ra. Thấy Lưu Trường Ương đã đi tới cửa nên nàng cũngchuẩn bị về phòng nghỉ tạm. Nhưng khi nàng đi qua cái giếng cạn thì vừa lúc

ánh trăng chui ra khỏi mây đen và rót ánh sáng xuống nhân gian. Một thứ gì đótrong giếng được chiếu sáng và lóe lên đập vào mắtTống Mê Điệt.

“Điện hạ,” nàng đứng lại bất động, ánh mắt rơi xuống miệng giếng bị cục đáche khuất hơn nửa, “Giếng này hình như có thứ gì.”

LưuTrườngƯơngdừngmộtchútvàxoayngườiđitớigiếngcạn.LúchắntớigầnTống Mê Điệt cảm thấy hơi căng thẳng.

Hắn theo ngón tay nàng nhìn vào trong giếng: Trên đống lá cây khô có một cáilưỡi hái vương vết máu đã rỉ sét, bên cạnh đó có một túi tiền màu xanh, bên trênthêu ba con cá chép rất sống động.

Chương trước Chương Sau

Chú thích

    Bình luận
    TRUYỆN HOT
    Xem thêm