Bên Đây Mưa Bụi, Bên Kia Rực Rỡ

ben-day-mua-bui-ben-kia-ruc-ro-62

Chương trước Chương Sau

Chương 62: Tua

SinhnhậtLưuTrườngƯơngvào ngàymùngmột thángba.Nghe nóingàyhắn

sinh ra có mây màu xanh lơ mang theo điềm lành nổi lên phía trên cung điện. Vịhoàng tử bé nhỏ sau đó cũng vô cùng hoạt bát, ngây thơ và đáng yêu khiến SùngPhong đế cực kỳ yêu thương, lập tức hạ chiếu phong làmTháiTử.

Bên ngoài Cảnh Vương phủ là ngựa xe như nước. Mấy người Tống Mê Điệtbước xuống xe ngựa và ngẩng đầu nhìn bảng hiệu. Chữ vàng nền xanh tỏa sánglấplánh trong ánhmặt trời đã ngảvề tây.

Ánh mắt Tống Mê Điệt chuyển qua tường viện cao lớn bên cạnh và trong đầuhiện lên hình ảnh con lạc đà chở theo một người sau đó đụng phải bức tường.Kẻkiacónửakhuônmặtdậpnát,sọnãođãkhôquắt.Vậyhắnchínhlàchồngcủa Mầm Cô, là cái kẻ cuối cùng cũng không thoát khỏi cái chết.

Lòng nàng khẽ nảy lên: Mảnh đất đỏ thoang thoảng mùi hoa quả kia thi thoảngsẽxuấthiệntronggiấcmộngcủanàngnhữngngàygầnđây.Nàngcảmthấynơiấy còn có thứ gì đó vướng vào suy nghĩ của mình và chưa từng rời đi.

“Mê Điệt, sao lại ngẩn người thế?”

GiọngnóikhôngcảmxúccủaMạcHànYênvanglênbêncạnhthếlàTốngMêĐiệt quay đầu cười với nàng ấy, “Sư tỷ, muội cảm thấy chỗ này đúng là khíphái, cũng không kém cung điện là bao.”

“Có phải lần đầu tới đây đâu,” Kỳ Tam Lang hừ một tiếng rồi cất bước đi vàotrong. Được vài bước hắn quay đầu nhìn nàng và nghiêm mặt dặn dò, “Hôm nayngười nhiều, muội đừng ăn nói lung tung bậy bạ đó.”

TốngMêĐiệtvộixuaxuatay,“Không,khôngđâu,hômnaymiệngcủamuộibận lắm, ngoài ăn ra không rảnh làm gì khác đâu.”

Kỳ Tam Lang thấy trong lòng nổi lên sấm sét: Hắn quá hiểu tiểu sư muội nhàmình. Cứ hễ nàng thề thốt đảm bảo là y như rằng sẽ xảy ra sự cố. Thà nàng cứngậmcáimiệngquạđenkialạivàgậtđầuthì hắncònyêntâm.Tốtnhấtlànàngđừng nói gì hết.

“Sư huynh sao thế?” Tống Mê Điệt thấy sắc mặt Kỳ Tam Lang biến đổi thì dánđến nhưng vừa nói xong đã thấy một bóng người xuất hiện nơi cửa lớn sơn son.Người kia như cây ngọc, mặt mang theo gió xuân ôn hòa nhưng lại khiến TốngMê Điệt sợ tới mức co rúm lại và dừng cả bước.

NửathángkhônggặpLưuTrườngƯơngnhưnghắnchẳngthayđổigì,vẫnlàbộdạng người chê chó ghét kia.

Tống Mê Điệt liếc cái tên phiền phức kia một cái rồi từ từ lỉnh ra sau lưng KỳTamLang.NhưngnàngbiếtmìnhchạytrờikhôngkhỏinắngbởiCảnhVươngđiện hạ đã quét mắt về phía này. Sau khi hàn huyên vài câu với Tiếu Sấm hắnlập tức đi qua.

“Tống đại nhân,” sau khi gật đầu nhận lễ của ba người hắn mới nhìn về phíaTống Mê Điệt với sắc mặt khá bình thường, “Ngươi tới đây làm gì?”

Tống Mê Điệt cố nở nụ cười như mếu, “Ăn…… Ăn tiệc……”

VừadứtlờinàngđãnghethấyKỳTamLangởbêncạnhhítmộthơivìnghẹncười thế là lập tức nhận ra bản thân nói sai. Nàng vội cúi thấp đầu, hoàn toànkhôngdám nhìn sắc mặt LưuTrườngƯơng.

“Ăntiệcgì?”GiọngLưuTrườngƯơngtruyềnđến,nghekhábìnhtĩnh,khôngcó dị thường gì.

Tống Mê Điệt nghe thế thì cẩn thận ngước mắt thấy hắn vẫn bình tĩnh thongdongnêntronglònglạithoảimái,miệngnóinhỏ,“Sinh……sinhnhậtđiệnhạ.”

LưuTrườngƯơngxòetayra,ánhmắtnhànnhạtkhónhìnthấu,đầungóntaygần sát chóp mũi của nàng, “Quà đâu?”

Quà?TốngMêĐiệtlậptứcngâyra:Từđầutớicuốinàngcũngkhôngnghĩracòn có cái lỗi này nên lập tức như kiến bò trên chảo nóng. Mà nàng ngốc nên

càng không biết phải trả lời thế nào, chỉ có thể nuốt nước miếng một cái và lẩmbẩm, “Hạ quan quên mất……”

Người chung quanh đều an tĩnh nhìn cảnh tượng kỳ quái kia: Cảnh Vương LưuTrườngƯơngbỏmặckháchkhứakhôngthèmnhìnrồingaytrướcbàndânthiênhạ làm khó một vị cô nương nhỏ tuổi. Đã thế cái vị cô nương kia trông còn hơingốc.

Mạc Hàn Yên tiến lên một bước và khom người hành lễ với Lưu Trường Ương,“Điệnhạ,hạquanđượcViênđạinhâncủaphủĐìnhÚygửigắmđưabảngốc《LạcThần phú 》của Cố Khải Chi làm quà, hy vọng ngài vui lòng nhận cho.”

Quà đã đưa nên Lưu Trường Ương cũng không tiện tiếp tục làm khó cô ngốcnàynữa.Hắnduỗitayđónlấyvàồmồmnói,“LúcTàoTửKiếnlàmLạcThầnphú nhất định trong lòng tràn đầy vui vẻ, còn bổn vương……”

Sau khi ném lại một câu dang dở này hắn vòng qua ba người họ và bước xuốngđón tiếp đám khách bị hắn ngó lơ nãy giờ.

Sau khi vượt qua kiếp nạn Tống Mê Điệt thở một hơi thật sâu và ổn định nỗilòng.NàngnhanhchântheoKỳTamLangvàMạcHànYênvàophủ,hoàntoànkhông muốn ở lại bên ngoài với Lưu Trường Ương thêm một khắc nào. (Hãyđọc truyện này tại trang runghophach.com) Nàng cũng không để ý tới một bêntường của Cảnh Vương phủ có một cái đầu nhỏ thò ra và nhìn chằm chằm nàngmột lúc lâu mới chậm rãi biến mất.

Chử Ngọc bò xuống thang và đi tới ngồi trên ghế đá, một tay chống cằm khẽ thởdài.

NhahoànTườngNhimớivừabưngtràbánhvàothấythếthìhỏi,“Bênngoàináo nhiệt thế sao tiểu thư nhìn một lúc lại không còn hứng thú vậy?”

ChửNgọcnhíumàylẩmbẩm,“PhủĐìnhÚylàngườicủađươngkimThánhThượng, nếu thế thì quá không tốt.”

TườngNhinghevậythìchẳnghiểugì,“Tiểuthưđangnóigìthế?Cócáigìkhông tốt?”

ChửNgọccoinhưkhôngnghethấylờiTườngNhimàtiếptụcthởdài,“Nàngấy lại là người của phe bên kia……”

TườngNhicàngkhônghiểu,“Tiểuthưnóitớiaivậy?LàThúycônươngthổisáohayLiễucônươngđánhđàn,hoặcTrầncônươngđangmúa?Khôngphải

cácnàngđềulàngườiTiếutướngquânđưatớiư?Vậyđươngnhiênhọlàngườiphe kia rồi.”

Chử Ngọc cười, lúc này trông mới giống đứa nhỏ 9 tuổi, khóe mắt đuôi lôngmày đều mang theo ngây thơ hồn nhiên, “Tường Nhi, điện hạ và bọn họ căn bảnkhông có…….” Nàng dừng lời và lắc đầu đứng dậy, “Tường Nhi, ngươi đimang túi tiền ra đây cho ta xem. Hiện tại chỉ còn cách yến tiệc một canh giờ, taphải xem có chỗ nào thêu chưa đẹp sẽ sửa lại.”

Tường Nhi lập tức đi vào trong phòng, miệng lẩm bẩm, “Tiểu thư, túi tiền nàyngài đã chuẩn bị trước cả tháng, hình vẽ là tự tay vẽ, từng đường kim mũi chỉcũngtựthêu,chỉmỗisửalạiđã7-8lần.TheoTường Nhithấythìnóđãtốtlắmrồi, điện hạ chắc chắn sẽ thích.”

Lúc này nàng ấy đã vào phòng nhưng miệng vẫn không ngừng, “Hơn nữa dùngài có thêu không tốt, điện hạ cũng sẽ không để ý. Đồ tiểu thư đưa, lại còn làngài tự tay làm sao điện hạ có thể không thích……”

Bỗng nhiên nàng ấy im bặt, Chử Ngọc còn chưa kịp hỏi đã nghe thấy TườngNhihétlênsợhãi,“Tiểuthư,khônghayrồi,tuacủatúitiền……khôngbiếtlàai làm bẩn tua rồi!”

Tuakiavốncómàutrắngnhưtuyếtnhưngnaydínhmựcđenthuinhưcáchạch.Mựckia còn chưakhô, cầm lên vẫndính tay.

“Không biết là kẻ nào làm, nô tỳ nhất định phải tìm ra và phạt nàng giặt toàn bộquần áo trong phủ.”

Lòng Chử Ngọc đã lạnh một nửa nhưng ngoài miệng vẫn nói, “Nhất định là aiđó quét tước không cẩn thận đánh đổ nghiên mực nhưng biết đây là túi tiền tamuốn tặng điện hạ làm quà nên sợ hãi và không dám lộ ra. Ngươi đừng tráchcác nàng.”

TườngNhicuốnglên,“Tiểuthư,vậybâygiờphảilàmsao?Cáinàygiặtsẽkhông sạch, mà dù có giặt sạch cũng không khô kịp.”

“Lúc chuẩn bị tiệc sinh nhật sẽ cần vận chuyển một lượng nguyên liệu nấu ăntươi thật lớn vì thế nhất định cửa hông đang mở,” vừa nói chuyện Chử Ngọc

vừa lưu loát khoác áo choàng và cầm túi tiền nói, “Chúng ta trộm ra ngoài từcửa hông và ra chợ mua một cái tua mới, khi về hẳn vẫn kịp ăn tiệc.”

Chương trước Chương Sau

Chú thích

    Bình luận
    TRUYỆN HOT
    Xem thêm