Chương 113: Tiệc khao quân
“Nàobiết,”TriệuHoánvươntayđỡtrán,“Đứanhỏnàylạilàkẻxuixẻo.Aibịlửa trên người hắn dính vào là sẽ xảy ra chuyện. Ngày đầu tiên nô tài ôm hắnvào cung đã bị một cái gắp than rơi vào chân nứt cả móng. Đến giờ trên ngườilão có vô số vết thương, nếu không phải nể lời dặn dò trước khi chết của nhahoàn kia thì lão đã sớm đá hắn ra khỏiVĩnh Hạng Lệnh.”
“ĐạinhâncũngcáchĐôngThanhxamộtchút.Đứanhỏnàygặpaikhắcngườiđó,ngài đừng để bịliên lụy.”
TriệuHoánnóixonglạingẩngđầuhípmắtnhìnmặttrờiđãngảvềtâymớivộivã đứng lên vỗ vỗ bụi đất trên áo và nói, “Ấy, mới nói một lúc đã tới giờ nàyrồi. Đình Bác Công, lão còn có việc phải làm nên cáo lui trước.”
Ông ấy đón lấy cái bát không trong tay Đỗ Hâm và bước xuống bậc thang, chântập tễnh đi ra cửa cung. Chỉ còn lại mình Đỗ Hâm ở lại dưới ánh mặt trời, trongsân cũ đầy tro bụi.
“Kẻ xui xẻo,” Đỗ Hâm lẩm bẩm hai chữ này rồi vịn lan can đứng lên. Lúc nàyông ấy mới cảm thấy đầu gối tê mỏi nên bước rất cẩn thận, sợ ngã một cái sẽgãy luôn bộ xương già của mình. “Kẻ xui xẻo”, ông ấy lắc đầu, khóe miệng lộ ýcười, “Thật đúng là không phân cao thấp với kẻ xui xẻo kia.”
***
Tuyết rơi nửa tháng, lại thêm nửa tháng mới tan. Lúc ánh mặt trời ló rạng ởthànhVũDươngthìLưuTrườngƯơngvàTốngMêĐiệtđãtừNghiNinhtrởvềđược hơn một tháng.
Trongmộttháng nàycảtòa thànhbị baotrongtuyết trắngkhông mộthạtbụi.
Mọi thứ đều an tĩnh đáng yêu, nhưng người trong thành lại mang theo nhiều suynghĩ khác nhau.
Mạc cô nương dùng kim cang chùy của mình đập nát mặt băng phía trên TẩyTrần Đàm sau đó ba người hợp lực dùng 7-8 ngày vớt vô số mảnh xương lớn bétừ trong đáy hồ lên. Nhưng đó đều là xương đã lâu, đều đã tan nát, không có câyxươngnàomới.MạcHànYênnhìnmặtnướctrầmtưmộtlúcmớiđứngdậy,sắcmặt đen như đít nồi và sẵn sàng giết người bất kỳ lúc nào.
“Thẩm Tri Hành không ở đây,” nàng nghiến răng và nghe tiếng gió ào ào thổitới rừng dương phía sau, giọng nói lộ hơi lạnh rõ ràng, “Sư huynh, sư muội, bachúng ta đã tớiTây Chiếu mấy tháng nhưng chẳng đạt được tiến triển nào.
NgườichúngtapháiđiTrườngLăngcũngđãđiđược2thángnhưngchẳngmang được tin tức nào về.”
“KhôngdễmàtúmđượcsailầmcủaCảnhVươngđâu,muộicũngđừngnóngvội.”KỳTamLangcảmthấylạnhcảngườithếlàhuýchkhuỷutaychọcchọcTống Mê Điệt sau đó đưa mắt ra hiệu.
Tống MêĐiệtnghegiọngMạcHànYênthìvốnđãhạquyếttâmtrốnrasaulưng Kỳ Tam Lang và không nói gì. Hiện tại bị hắn đẩy về phía trước đồng thờithấy ánh mắt sư tỷ đảo qua thế là nàng không thể không nói. Nàng sợ hãi dịch raphía trước hai bước.
“Lần trước ở Nghi Ninh, muội trộm đi tìm hàng xóm của gia đình có nữ thi kiavà hỏi thì biết chủ nhà ấy tên là Nghiêm Phong. Nhưng dù là văn thần hay võquan cũng không có người nào tên thế này. Chúng ta thậm chí…. thậm chí traxét toàn bộ thân thích của quan viên cũng không thấy……”
Giọng nàng ngày càng bé bởi ánh mắt của Mạc cô nương đã biến thành dao nhỏ,“Mê Điệt, chuyện này ta đã biết.”
Tống Mê Điệt thực sự quá hèn. Nàng so vai rụt cổ, đôi mắt ngó khuôn mặt lạnhlẽo của sư tỷ và lắm bắp, “Vậy…… sư tỷ định làm gì?”
Lácâydươngrơixuốngđầymặtđất,MạcHànYêndùngmũichânnghiềnnátđốnglá cây đó, “GiếtTiếu Sấm.”
Giết người là hành vi thường thấy của người ở Giáo sự phủ. Đám sư huynh vàsưtỷkháccủaTốngMêĐiệtđềura ngoàithìđaotrắngtinh,lúcvềđaođều đỏmáu. Lúc nào trở về bọn họ cũng tới dòng suối nhỏ phía sau để rửa binh khíkhiến nước suối toàn là màu hồng phấn.
Nhưng Mạc Hàn Yên không thường xuyên giết người, ít nhất cũng không giốngđám người khác của Giáo Sự Phủ. Đám kia chỉ cần tâm tình không vui là sẽ tìmlý do giết người. Thậm chí có một lần Tống Mê Điệt còn thấy Mạc Hàn Yên thảđứacongáinhỏcủa mộttộithầnchạy.Nàng ấytựmìnhđưađứa nhỏtớimột
con hẻm nhỏ, trước khi đi còn để lại mấy thỏi bạc.
Thấy Tống Mê Điệt phát hiện thế là Mạc Hàn Yên lập tức ra hiệu im lặng rồinhìn theo đứa nhỏ chạy xa mới đi tới trước mặt nàng và nở nụ cười xấu hổ, bàntayxoađỉnhđầumềmmạicủanàng,“Sưmuội,đừngnóichongườikhácnhé?”
Đó là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Mạc cô nương cười, đồng thời cũng biết nàngấycó trái timmềm mại nhất thếgian này.
Nhưng hôm nay vị sư tỷ ngoài lạnh trong nóng của nàng lại muốn giết người,mà người nàng ấy muốn giết lại là Tiếu Sấm đại tướng quân, vị Đại Đô Hộ màđíchthânhoàngthượngphongđểanủiphiênvương,ngăncảngiặcngoạixâm.
“CứthếgiếtTiếuSấmthìqualoaquá.”TốngMêĐiệtlẩmbẩmmộtcâu,giọngnhỏ đến độ chính nàng cũng không nghe rõ.
“Một tháng này chúng ta đã tìm gặp kẻ đó mấy lần?” Chùy ngàn cân đang treotrên tay Mạc cô nương nhỏ nước xuống và thấm vào đất.
“Bốnlần.”KỳTamLangtrảlờinàngrấtnhanh,lầnnàocũngthế.“Mà biểu hiện của ông ta thế nào?”
“Ấp úng, ra sức khước từ, nói gần nói xa. Nhưng hôm qua ông ta nói đã pháingườitớiTrường Lăng……”
“Một tháng đã trôi qua, nếu CảnhVương có làm phản thì cũng thành công rồi,”
MạcHànYêncườilạnhsauđónụcườiấybiếnmất,đôimắttrongtrẻomangánh sáng lạnh lập lòe, “Vị trí Đại Đô Hộ nên đổi cho người khác ngồi thôi.”
“ChuyệnTiếuSấmchếtkhôngđángngại,nhưngdùsaoôngtacũngđãcắmrễởTâyChiếunàyhơn10năm, cóvôsốthântín.Tasợmộtkhikẻđó chếtthìthế
cụcTâyChiếusẽloạn,vàcókẻsẽnhâncơhộiấy,”KỳTamLangđượcxưnglàtiểu Gia Cát của Giáo Sự Phủ nên thường sẽ được người khác hỏi ý kiến. Ngay
cả Chúc Hồng gặp phải khó khăn cũng sẽ tới hỏi han tên đồ đệ này một hai câu.Nhưng mỗi lần nói chuyện với Mạc Hàn Yên, trong giọng nói của hắn sẽ thêmchút kiên trì và khuyên giải, “Sư muội, ta nghĩ có lẽ cứ để ông ta lại. Một conrối tuy cũng giống người chết và không nói chuyện được nhưng ít ra có thể uyhiếp đám binh tôm tướng cua của ông ta.”
“Conrối?”TốngMêĐiệtlậptứccóhứngthúvàchớpchớpmắt,“Sưhuynhmang theo cái kia ư?”
KỳTamLangnghiêngđầu,khóemắtliếcvềphíaMạcHànYên,“Phảixemsưtỷ của muội có đồng ý với kế hoạch của ta hay không đã.”
Giọt nước từ cái chùy ngàn cân nhỏ xuống mặt đất, Mạc cô nương nhìn chằmchằm vệt ẩm nướt kia lan ra. Một lúc sau môi nàng ấy nhẹ mấp máy, sắc mặtnhư đã bị ánh trăng bên trên phong ấn lại, “Ngày mai phủ Đô Hộ mở tiệc khaoquân, người nhiều phức tạp, vậy nhân lúc ấy ra tay đi.”
VịtrưởngquannắmquyềnquânsựtốicaoởTâyChiếulàĐạiĐôHộTiếuSấmtổ chức khao quân thường niên. Tất nhiên toàn bộ hậu duệ quý tộc và quan viênđều được mời nên lúc Tống Mê Điệt nhìn thấy Lưu Trường Ương bước từ trênxe ngựa xuống, khuôn mặt được đèn lồng đỏ của phủ Đô Hộ chiếu sáng ấm ápthì nàng cũng không ngạc nhiên lắm.
“Khéoquánhỉ,”KỳTamLanglẩmbẩmmộttiếng,“Đếnđây,bênngoàiphải
chào,vàotớibêntronglạiphảichàonữađó.”NóixongkhóemắthắnliếcTốngMê Điệt ở phía sau và nhìn khuôn mặt lộ nhút nhát của nàng một lát mới nói,
“Đi thôi.”
Tống Mê Điệt đi theo phía sau sư huynh và sư tỷ tới gần bóng dáng cao lớnnhưng nhìn có vẻ đã gầy đi nhiều kia. Lúc chỉ còn cách hắn chừng 2-3 bướcbỗng người nọ quay lưng về phía họ, áo lông chồn phết đất quét một cái tạothành cơn gió, “AThanh, đi thôi.”
Vốn Uất Trì Thanh còn đang định mở miệng chào hỏi ba người nhưng bị LưuTrường Ương gọi đi thế là hắn lập tức cứng đờ ra, trên mặt là một nụ cườigượng. Cuối cùng hắn gật đầu với bọn họ và cất bước đuổi theo Cảnh Vươnglúc này đã bước lên bậc thang. Hai người cùng nhau bước vào cánh cửa lớn củaphủ Đô Hộ.
“Tênkhốnkiarõràngđãnhìnthấychúngtađitới.”KỳTamLangnắmchặttaynhưng thấy Mạc Hàn Yên đảo mắt qua thế là hắn đành thở dài một hơi, “Sưmuội yên tâm, mục tiêu đêm nay của chúng ta không phải hắn, cái này lòng tahiểu rõ.”
Dứtlờihắnngẩngđầubướcđi.BọnhọtiếnđếnchỗTiếuSấmđangđứngđónkháchsauđócảbacùnghànhlễvớikẻkia,trênmặtKỳTamLanglàýcười,
“Đại Đô Hộ, thấy ngài mặt mày hồng hào, hẳn là con đường làm quan suôn sẻ,từng bước lên cao.”
Lúc nói chuyện bình thuốc trong tay áo hắn đong đưa nhè nhẹ. Bên trong là mộtloạiđộcđượcKỳTamLangphatrộntừnọccủachínloạicôntrùngcóđộckhácnhau để làm ra. Chín loại độc này áp lẫn nhau nên người uống sẽ không mấtmạng nhưng sẽ nằm liệt trên giường cả đời.
TiếuSấmđáplễ,đôimắtnhỏbằnghaihạtđậuxanhhíplạivìcười,“MờibavịĐình Úy vào bên trong. Các vị chịu bớt thời gian tới đúng là khiến phủ Đô Hộthơmlây, hào quang chóilóa.”
Thái độ của ông ta cung kính thân thiện, giống như mọi khó chịu xảy ra trongmột tháng này đều đã bị ông ta vứt lên trời rồi. Nhưng rõ ràng hôm qua Mạc
HànYên còn dùng chùy ngàn cân của mình đập vỡ một cái bàn của phủ Đô Hộ.
Ba người theo thứ tự đi vào cửa và được tôi tớ dẫn tới sảnh lớn lúc này đượctrangtríkháchẳn.Bọnhọngồixuốngmộtcáibàn,trênđócònchưacóđồănmàchỉcómấyđĩahạtvàquảkhô.TốngMêĐiệtthấymộtđĩađậutằm khôvàngkhả quan thì duỗi tay lấy một viên bỏ vào miệng. Rồi nàng chợt nhớ ra cái gì vàngẩngđầu tìm bóng dáng LưuTrườngƯơng.
Ai biết kẻ kia ở ngay bàn bên, vừa lúc nhét một viên đậu tằm vào miệng, ánhmắtcũng quét qua bênnày.
Vừa nhìn thấy ánh mắt hắn lòng Tống Mê Điệt đã như rung lên. Nàng vội rũmắt,răngcắncắnviênđậutằmrồiđauđếnnherăngtrợnmắt,suýtthìgàolên.
Vận cứt chó mà! Sao nàng lại vớt phải một hạt đậu hỏng cứng như đá thế này?Gãy răng rồi còn đâu!
“Sư muội.”
MạcHànYênquantâmliếcnhìnnàngmộtcáithế làTốngMêĐiệtvộivànglắcđầuýnóimìnhkhôngsao.VừangướcmắtnànglạipháthiệnLưuTrườngƯơngđã nhìn về phía khác, chỉ có khóe miệng của hắn là nhếch rõ cao, ý cười khôngthèm giấu diếm.
Tên này lại cười nhạo nàng rồi.
Tống Mê Điệt thầm hừ một tiếng: Không những lòng dạ hắn hẹp hòi, thù dai,mà còn thích nhìn người khác khốn khổ. Đúng là kẻ khó sống chung.


