Chương 111: Kết thân
Lúc dùng bữa tối Chử Ngọc vẫn còn nghĩ tới những lời của Ô Kia vì thế nànglắc đầu cười khổ múc một bát canh đặt trước mặt Lưu Trường Ương. Đôi conngươi đen bóng của nàng xoay chuyển, “Nguyên Doãn, huynh phải bồi bổ chotốt. Cưới một người phụ nữ lòng dạ rắn rết như thế vào cửa thì về sau phải lolắng nhiều đó.”
VốndĩLưuTrườngƯơngđangthấtthầngắpđồănnhưngvừanghethấylờinàyđộng tác của hắn đã ngừng lại. Hắn nhàn nhạt ngó đứa nhỏ một cái và tự giễunói, “Đều nói chị dâu em chồng khó hòa thuận, sao thế, cô chị dâu tương lai cònchưa vào cửa thì cô em chồng đã dựng cờ chiến rồi hả?”
Chử Ngọc than nhẹ một tiếng, “Huynh đúng là không biết lòng người ta tốt thếnào.TavốnđịnhgiúphuynhthămdòxemvịThápCậpcôngchúakiacónhượcđiểmnàođểchúngta nắmlấyvàépHô Bóctừbỏýtưởng gảcongáitớiđây.
Nhưng hiện giờ thấy huynh thế này hẳn là đã quyết tâm cưới vị mỹ nhân tuyệtsắc kia vào cửa.”
“Nàng ta không bước nổi vào cửa Cảnh Vương phủ đâu, một bậc thang cũngđừngmơ.”Chiếcđũacủahắncắtđứtcọngmăng.LưuTrườngƯơnggiơđũabấtđộng, trên mặt hiện lên một nụ cười kiên định lộ chút lạnh lẽo.
“Nguyên Doãn, huynh chuẩn bị làm gì thế?” Chử Ngọc đoán được nhưng vẫnkhông nhịn được mở miệng hỏi.
LưuTrườngƯơngnhướngmàyvàbuôngchiếcđũa,taynhẹnhàngnhéonhéomặt đứa nhỏ sau đó ung dung hỏi, “Nói với ta xem hôm nay muội nghe đượcnhững gì nào!”
Chử Ngọc biết hắn không muốn trả lời nên cũng không hỏi nhiều mà chỉ nói rõnhững gì nghe được hôm nay. Nàng nói công chúa Tháp Cập có nhan sắcnghiêng nước nghiêng thành, rồi nói tới những việc lạ xảy ra trong cung, rằngcông chúa không muốn hạ mình hầu hạ kẻ khác.
Mãi tới cuối nàng cũng nói tới đại mạc hoang vắng và tướng quân mộ bên cạnhthành trì phồn hoa.
“Tướng quân mộ,” Lưu Trường Ương lẩm nhẩm ba chữ này, trong mắt hắnthoáng gợn sóng. Nhưng sóng kia nhanh chóng chìm xuống để lại mặt hồ tĩnhlặng, “Lại là tướng quân mộ.”
“Điện hạ cũng biết tướng quân mộ sao?” Chử Ngọc kinh ngạc và không biếtmấy chữ “lại là” kia có ý gì.
“Tất nhiên ta biết. Một công chúa dị quốc như nàng còn biết thì một người đọcđủ thứ thi thư như ta sao có thể không biết?” Hắn cười và thúc giục Chử Ngọctiếp tục nói, “Nàng trả đồng tiền vào ngôi mộ rồi vềTân Lê hả?”
“Phải, và từ đó chẳng còn mấy chuyện lạ kia nữa. Vị tướng quân kia cũng nhưđược an ủi, hồn phách không tác quái nữa.” Chử Ngọc thấy Lưu Trường Ươngmang thần sắc bình tĩnh như nước lặng thì biết trong lòng hắn hiện tại chắc đangcó sóng to gió lớn. Người này mà không mang vẻ ngả ngớn vui đùa thì ắt đanggặp phải việc quan trọng, chẳng qua hắn rất giỏi giấu không lộ ra mặt.
“Nhưng có một người không trở về.” Chử Ngọc tiếp tục nhìn chằm chằm hắn vàgằn từng chữ, “Là thị tỳ củaTháp cập công chúa tên là Kiều Lệ.Vốn nàng ấy
cũng theo đội ngũ tớiTây Chiếu nhưng không theo về.”
“Em gái của Kiều Lệ nói người trong đội ngũ chỉ giải thích mơ hồ, nên nàng ấyhoài nghi Kiều Lệ chết ở Tây Chiếu, hơn nữa cái chết của nàng ấy nhất định cóliên quan tớiTháp Cập công chúa.”
Nói xong câu đó Chử Ngọc đặt hai tay lên đầu gối, ánh mắt thâm sâu, “NguyênDoãn, huynh nghĩ sao?”
LưuTrườngƯơngtrầmmặcthậtlâukhôngnóigìmãitớikhitrăngnonnhưcâuliêmbòlênngọncây,chimđêmbắtđầukêukhiếnconmèo vẫnluônnằmbên
chân hắn nhảy lên cửa sổ. Lúc này hắn mới hoàn hồn và nhìn về phía Chử
Ngọc,môinhẹđộngđậynói,“NgọcNhi,muộicótừnghỏixemđôimắtThápCập công chúa màu gì không?”
***
TrongđiệnQuảngMinh,ViêmKhánhđếnhìnđámthầntửcúiđầuđứngbêndướithìkhẽ cườimộttiếng sauđólắc lắcsổcon màuvàngtrong tay.
“Sao thế? Cả triều văn võ lại không ai có ý kiến gì về việc kết thân giữa con gáicủaTân Lê vương và CảnhVương ư?”
CảnhVươngLưuTrườngƯơnglàcâygaicắmtronglòngViêmKhánhđế.Lúcấy nếu không phải một câu “Huyết mạch cắt đứt ở Tây Chiếu” của hoàng hậutiền triều thì ông ta đã sớm nhổ cái gai này và giẫm dưới chân.
ThếnênphàmlàchuyệnliênquantớiCảnhVươngđềukhiếnđámquầnthầnsợhãi như đi trên băng mỏng và không dám trả lời tùy tiện. Bọn họ sợ nói sai sẽ
chạm vào vảy rồng của hoàng thượng và bị ông ta ghi hận.Huống chi kết thân lại là chuyện lớn.
Ngay cả thân tín của hoàng đế như Chúc Hồng cũng chỉ đành cúi mặt xuống đèlạitiếng hít thởvì sợ bịViêm Khánh đếđiểm danh.
“Đình Bác Công, khanh thấy sao?”
Nghe thấy cái tên hoàng đế gọi không phải mình thế là chúng thần đều thở phàonhẹ nhõm. Khóe mắt họ tà tà tập trung về phía bóng dáng của Đỗ Hâm đứngđầu hàng.
“Thần……” Đỗ Hâm bước ra khỏi đội ngũ và hành lễ sau đó mới đứng thẳng vànhìn cái người đang ngồi trên ngai vàng, cả người chìm trong bóng râm, “Theothần thấy thì đây là một cuộc hôn nhân tốt.”
ViêmKhánhđếtrầmmặcsauđócườikhẽ,“TânLêđượcxưnglàcótrămvạnbinh, nếu CảnhVương làm con rể của Hô Bóc thì đương nhiên tốt.”
Lờinàyvừanóiravănvõcảtriềuđã hoảngsợ.Từngngườinắmchặthốtvàlạitiếp tục cúi đầu. Chỉ riêng Chúc Hồng lại làm ngược lại, cả người hơi nghiêngđi, chân nhón một chút, đôi mắt ti hí xoay chuyển và quan sát thần sắc của ĐỗHâm.
“TuyHôBócđượcxưnglàcótrămvạnlínhđánhthuênhưngtheothầnthấythìđó chỉ là hư trương thanh thế,” Đỗ Hâm vẫn bình thản đón nhận ánh mắt kẻngồi trên ngai vàng. Trên mặt ông ấy là vẻ bình đạm như thường, “Thần nghĩtổng số binh mã của Tân Lê chỉ vào khoảng 30 vạn, so với trăm vạn hùng binhcủa ĐạiYến ta thì đúng là một trời một vực. Đây là cái thứ nhất.”
ViêmKhánhđếnhẹgõtaylênghếngồivàhỏi,“Cáithứhaithìsao?”
“Thứhailàmấynămgần đâytuyTânLêvàĐạiYếncóvàixungđột nhỏởbiêncảnh nhưng chỉ là chút cọ xát, chưa thực sự phát triển thành chiến tranh. Việctrao đổi buôn bán và văn hóa giữa hai bên cũng đang phát triển thịnh vượng.
Thương nhân và học giả giao lưu thường xuyên. Vì thế thần cho rằng cảnh hòabìnhthịnhthếnàytuyệtđốisẽkhôngsụpđổdễdàng.Đâychínhlàcáithứhai.”
“À,vậytứclàcócáithứbahả?”ViêmKhánhđếhơirướnngườivềphíatrước,“Đình Bác Công có nhiều cao kiến như thế sao vừa rồi lúc trẫm hỏi quần thầncó ý kiến gì không thì ngươi lại giả vờ điếc thế?”
Đỗ Hâm vội cúi người thật sâu, “Bệ hạ chớ trách, vừa rồi lão thần…… hơi thấtthần.”
“Trẫm nghe nói,” Viêm Khánh đế bỗng ôn hòa hơn, vì thế quần thần cũng nhẹthở ra, tay buông lỏng, “ông chủ của sòng bài ôm bạc bỏ trốn. Tuy người củaphủ Đình Úy đã cho người đuổi theo nhưng đến giờ vẫn chưa bắt được tên kia.Đám nhà cao cửa rộng trong kinh thành cũng vì thế mà đau xót, than trời trách
đất, đòi sống đòi chết. Ngay cả quốc cữu gia cũng đã gửi vài cuốn sổ con lên hyvọng trẫm có thể đốc thúc vụ án này và bắt được kẻ cắp kia.”
Nói tới đây khóe miệng ông ta nhếch lên mang theo ý cười và nhìn thẳng vàoĐỗ Hâm, “Có phải Đình Bác Công cũng bị sòng bài nợ bạc không? Nhìn sắcmặt ngươi thì có vẻ số lượng không ít nhỉ?”
“HoàngThượng,”giọngĐỗHâmrunlên,“Lãothầnthậtsựđúnglàtiếcđứtcảruột……”
“Được rồi,” Viêm Khánh đế lắc đầu cười nhạt, “Chuyện có đáng gì đâu, dướibầu trời này có đất nào không phải của thiên tử? Một ông chủ sòng bài nho nhỏthôi, chẳng lẽ còn thoát được lòng bàn tay trẫm chắc?” Dứt lời ông ta kéo dàigiọng, “Đình Bác Công, Đỗ ái khanh, chuyện trẫm đã can thiệp mà ngươi cònphải lo lắng hả?”
ĐỗHâmvộivàngquỳxuốngcảmtạ.VừađứngdậyôngấylạingheViêmKhánh hoàng đế nói, “Mới vừa rồi ngươi nói còn có cái thứ ba?”
“Thứ ba? À, thứ ba,” Đỗ Hâm ngẩng đầu, khóe mắt thoáng nhìn nghiêng quaChúc Hồng ở phía sau rồi mới quay lại mỉm cười nói tiếp, “Thứ ba đó là thầnnghe nói mẹ đẻ của vị công chúa kia đã qua đời. Hơn nữa đó là một phi tử màTân Lê vương chẳng để vào mắt thế nên tuy từ nhỏ công chúa lớn lên trong
cung,nhưngnghenóinàngtacũngchỉgặpTânLêvươngvàilần.Đócănbản làmột kẻ có cũng được không có cũng được.”
“Bệ hạ,” Đỗ Hâm khom người nói, “Một vị công chúa như thế dù có liên hôncũng có thể trợ giúp CảnhVương được bao nhiêu? Huống chi CảnhVương
cũng đã tới tuổi thành thân, thay vì bệ hạ phải vất vả lựa chọn một người vợ chohắn trong đám tiểu thư nhà quyền quý thì không bằng để hắn cưới vị công chúadịquốckhôngđượcsủng áinày.Nhưthế bệhạcũngbớt đượcchútphiền.”
Điện Quảng Minh yên tĩnh nhưng cái yên tĩnh này lại khác lúc trước. Nó khôngép cho người ta không thở nổi mà ngược lại mang theo chút nhẹ nhõm. Tronglòng mọi người đều hiểu chuyện khó khiến triều đình bối rối nhiều ngày nay đãđược giải quyết.
Việc hôn nhân của Cảnh Vương Lưu Trường Ương vẫn luôn là một chuyệnkhiếnViêmKhánhđếphiềnlòng.BởivìdùvịTháiTửtiềntriềukiacướiaicũng sẽ khiến ông ta không yên tâm.
Liênhônvớicựuthầntiềntriềulàđiềukhôngthể.Vậykẻtâmphúccủahoàngđế thì sẽ có khả năng à?
Kếtcụccủa LưuTrường Ươngđãđịnh, chưanói tớiviệc chẳngaiđồng ýgả
con gái cho hắn. Dù có người chấp nhận gả thì sau đó phải làm sao? Chẳng lẽ kẻkia sẽ nể tình con rể mà thiên vị, thậm chí vì hắn mà nổi can qua ư?
Có điều dù thế cũng không thể tùy tiện tìm một cô nương bên đường được đúngkhông? Dù sao hắn cũng là CảnhVương, là phiên vương do chính hoàng đế
phong.
Thế nên lúc này Hô Bóc đề nghị kết thân khiến lòng ông ta mang theo kiêng kị,lolắngLưuTrường Ươngcấu kếtvớingoại bang.Nhưng hômnay ngheĐỗ
Hâm phân tích khiến bế tắc được giải phóng, thậm chí hoàng đế còn cảm thấyHô Bóc đang tặng mình một món quà lớn.
“Cáogià.”ChúcHồngthầmcườilạnhvàngướcmắtthìthấytuyViêmKhánhđế không nói gì nhưng mây đen trên khuôn mặt đã tiêu tan rõ ràng, giống nhưbỏ được một gánh nặng lớn.
“Đỗ khanh, rốt cuộc sòng bài nợ khanh bao nhiêu bạc mà khiến ngươi không cảrảnh bận tâm tới chính sự thế?” Sau một lúc Viêm Khánh đế đột nhiên hỏi mộtcâu nhưng lại chẳng liên quan gì tới triều đình.
Đỗ Hâm vội quỳ xuống lại nghe thấy tiếng cười ù ù trên ngai vàng. Ngay sau đótoàn bộ triều thần đều cười theo, ngay cả Chúc Hồng cũng chắp tay trêu ghẹoôngấy,“Vềsautaphảidặn dòđámsòngbàitrongkinhthành đểbọnhọđừng
có thiếu bạc của Đình Bác Công, nếu không sẽ khiến việc triều chính bị chậmtrễ mất.”


