Bên Đây Mưa Bụi, Bên Kia Rực Rỡ

ben-day-mua-bui-ben-kia-ruc-ro-108

Chương trước Chương Sau

Chương 108: Chuyện vui

“Hạ quan không…… không dám leo lên cành cao của điện hạ đâu.”

Saukhibỏlạimộtcâunày,TốngMêĐiệtvộivãchạytrốn,đểlạibátmìvẫncòn ấm.

“Tống Mê Điệt.”

LúcđitớicầuthangnàngnghethấyLưuTrườngƯơnggọitênmìnhvìthếdừnglại. Nhưng thật lâu cũng không thấy hắn nói gì thế là nàng quay đầu nhìn bóngngười cách đó không xa một cái rồi mới lẻn về phòng như trộm.

Hôm sau, ba người khởi hành về thành Vũ Dương. Uất Trì Thanh thấy LưuTrường Ương trầm mặt, Tống Mê Điệt cũng không nói chuyện thì đoán hai kẻnày đang cãi nhau. Hắn cũng biết điều không nói nhiều mà chỉ ra roi thúc ngựachạy băng băng vềVũ Dương.

Lúc chạng vạng bọn họ đã tới ngoài cửa thành. Sau khi vào thành Lưu TrườngƯơngchẳngthèmchàohỏiTốngMêĐiệtmàchỉlochạyvềCảnhVươngphủ.Uất Trì Thanh thấy bóng Tống Mê Điệt đi xa mới đuổi theo và cưỡi ngựa bêncạnhLưuTrường Ương đi về phíatrước.

“Mới vừa rồi sắc mặtTống đại nhân có… có vẻ không tốt lắm.” Hắn cẩn thận

nói.

LưuTrườngƯơng lắclắc dâycương,“Tối hômqua tađề nghịnàngđi theota.”

Uất Trì Thanh híp mắt nghĩ một lát mới hỏi, “Không phải cưới…… cưới vợ,đến nạp thiếp cũng… cũng không phải ư? Điện hạ, ngài chỉ muốn tìm một……một……”

“Khôngthìsao?”HắnliếcUấtTrìThanhmộtcái,“Chẳnglẽngươinghĩtaphảidùng kiệu tám người nâng để đón nàng ta vào cửa hả? Ngươi tưởng ta cướivương phi sao?”

Đương nhiên hắn sẽ không nói thật, dù ngươi bên cạnh là Chử Ngọc đi nữa. CáinàyUấtTrìThanh cũng hiểunhưng không nói rõ.

Bị trở ngại nhiều lần nên CảnhVương điện hạ cũng biết sĩ diện.

Uất Trì Thanh lặng lẽ tặc lưỡi: Một mặt kẻ này sai bảo người ta làm cái này cáikia, nào là bóc đậu tằm, ướp lạnh dưa hấu. Đã thế hắn còn nói lời chua ngoa tổnthương người ta. Nhưng mặt khác hắn lại săn sóc tỉ mỉ, nào là khâu áo, nấu mì,đặt nàng ấy lên đầu quả tim. Cái thái độ nóng lạnh đan xen này khiến ai nhìn

cũng phải than lòng thiếu nam như kim đáy biển.

Đang nghĩ ngợi thì thấy cổng của CảnhVương phủ đã ở trước mặt. Biển hiệu

của nó bị ánh hoàng hôn nhuộm thành màu cam hồng, khoen cửa cũng bị chiếusáng lấp lánh. Có một người đang đứng dựa vào bức tường bên cạnh. Kẻ đógiấu trong bóng tối nên nếu không nhìn kỹ sẽ khó mà phát hiện ra.

NhưngUấtTrìThanhchỉliếcmộtcáiđãnhậnrakẻkia.Hắnkhôngnóigì,chỉxuống ngựa để gã sai vặt trông cửa dẫn ngựa đi nghỉ ngơi, bản thân mình thìtheo Lưu Trường Ương đi vào trong. Lúc vượt qua bậc cửa hắn quay đầu lạinhìn người kia và thấy kẻ đó cũng lặng lẽ bám theo họ cùng đi vào bên trongphủ.

LưuTrườngƯơngthayquầnáovàtớithưphòngthìthấykẻnọsớmchờởđó.UấtTrìThanhđứng bêncạnh hắnkhông nóigì, sắcmặt hơi nghiêmnghị.

“LầnnàyTânLêVươngbảongươimangcáigìchotathế?”LưuTrườngƯơngtựa lưng vào ghế ngồi và cầm một chén trà uống.

Người nọ nghe hắn nói thế thì sớm đã ngẩng đầu, con ngươi màu vàng nâu lậplòe, “Chuyện tốt, chuyện tốt.”

HắncườinhưngkhithấyconngươilạnhbăngcủaLưuTrườngƯơngthìvộithulạitươi cười kia vàđưa một phong thư choUấtTrìThanh.

UấtTrìThanhmởláthư,cònchưakịpđưathưchochủnhânthìkẻnọđãkhôngchờ được mà nói, “Tân Lê Vương muốn gả con gái cho Cảnh Vương điện hạ. Ítngàynữa ông ấy sẽphái sứ thần tớiTrường Lăng xin ý chỉ.”

Vừa nói xong lời này hắn đã nghe thấy một tiếng giòn tan vang lên ngoài cửa sổnhư thứ gì đó vừa bị vỡ. Kẻ nọ hoảng sợ nhìn về phía Lưu Trường Ương lạithấy sắc mặt của hắn trắng hơn vừa nãy nhiều. Chẳng qua cái trắng này không

phải do mệt mỏi mà giống như muốn giết người, cực kỳ đáng sợ. Hắn sợ tớimức gót chân mềm nhũn, cả người dịch ra phía cửa vài bước hòng tìm đườngthoát. Hắn sợ hôm nay bản thân không thể còn sống mà bước ra khỏi Cảnh

Vương phủ.

“Không sao, là em gái ta thôi.”

Lúcnóiralờinàygiọnghắnvẫnbìnhthản.LưuTrườngƯơngbuôngtờgiấyvàquay đầu nhìn ra ngoài cửa, “Ngọc Nhi, muội càng ngày càng hậu đậu, đưa đồăn cũng đánh vỡ bát.”

Cửa phòng mở ra, Chử Ngọc xuất hiện ở cạnh cửa và khom người hành lễ sauđó nói với người nọ, “Điện hạ vừa bôn ba trở về nên chắc mệt mỏi. Hiện tại thưđã đưa, lời cần nói cũng đã nói, không bằng để điện hạ đi nghỉ ngơi đã.”

Người nọ thở ra một hơi và hành lễ sau đó cáo từ. Lúc đi tới cửa hắn quay đầucườicườinhìn LưuTrườngƯơng nói,“CảnhVươngđiệnhạ, côngchúa của

chúng ta rất đẹp, ngài…… tuyệt đối không có hại.”

Nói xong hắn đóng cửa rời đi, chỉ để lại căn phòng yên tĩnh và không khí vần vũchuyển động.

“Phải làm sao đây?” Sau một lát Uất Trì Thanh mới ồm ồm đánh gãy yên tĩnhnày, “Điện hạ, nếu Tống Mê Điệt phát hiện ra chuyện đến ta mà ngài…… ngàicũng không …… không kể …… mà kẻ kia lại nắm tính mạng của nàng ấy……”Hắn ngập ngừng, “Vậy phải làm sao?”

Lời của hắn cực kỳ tối nghĩa, nếu là người khác thì chắc chắn không hiểu, chẳngqua Chử Ngọc lại hiểu hết.

“UấtTrìđạicacũngđinghỉngơiđi.”NàngtúmlấycánhtayUấtTrìThanhvànhẹ gật đầu. Uất Trì Thanh hiểu ý nên liếc nhìn Cảnh Vương vẫn ngồi ngayngắn trên ghế một cái sau đó thở dài một hơi và cất bước rời đi.

ChửNgọcnghe thấycửađóng lạithì chậmrãiđi tớibên cạnhLưuTrường

Ương. Nàng theo ánh mắt hắn nhìn ánh trăng bị cành lá bên ngoài xoa nát đậubên chân hắn thật lâu mới vươn tay đặt lên bả vai cứng còng của hắn rồi thannhẹ, “Nguyên Doãn thật đáng thương.”

Lúc trời mới sáng Chử Ngọc đã ngồi xe ngựa và ra khỏi phủ nhưng không tới

chợ sáng như thường ngày mà lệnh cho người đánh xe chạy tới thành nam. Bọnhọ dừng lại trước một tòa nhà vuông vức với tường cao.

Tường Nhi đưa thiếp cho gã sai vặt trông cửa. Kẻ kia đón lấy và đi vào báo, mộtlát sau đã nghe thấy tiếng ồn ào bên trong, rồi một cô nương mặc váy hoa lao rangoài. Cô nhóc này không ăn mặc như người Trung Nguyên, trên đầu đội mũhoa, chân đi ủng quá gối, làn váy thêu kim tuyến và hạt cườm chói mắt. Chử

Ngọc phải nheo mắt lại mới dám nhìn đối phương.

“Chử Ngọc.” Cô nương kia gọi thẳng tên nàng và nhảy từ bậc thang xuốngdưới. Tiếp theo nàng ấy lưu loát túm Chử Ngọc xuống xe ngựa, đôi mắt màunhạt kia cười híp lại thành hình trăng non, “Ngươi tới đây đúng là khiến ta nởmày nở mặt.”

“Hợp Mạn tiểu thư càng ngày càng giỏi tiếng Hán, đến thành ngữ cũng biếtdùng.”

Chử Ngọc vừa cười vừa hành lễ với vị cô nương tên Hợp Mạn kia. Nàng ấy

cũng nhanh chóng đáp lễ, chỉ là tay trái lại đè trên tay phải. Sau khi phát hiện ranàng ấy sửng sốt và ngượng ngùng đổi lại sau đó cười nói, “Chử Ngọc, ta mớivừa đi săn trở về và đang chuẩn bị dùng…… đồ ăn sáng. Có thịt thỏ nướng đó,ngươi đoán xem là ai săn được thỏ ấy? Nếu đoán đúng ta sẽ cho ngươi một cáiđùi thỏ.”

ChửNgọcnénxúcđộngsửalạilờinàngấy,“TađoánnhấtđịnhlàdoHợpMạntiểu thư thân thủ phi phàm bắn trúng rồi.” Nói xong hai người tay nắm tay đivào trong.

Hợp Mạn là ngườiTân Lê, bởi vì cha nàng là hoàng thương dưới trướng Hô

Bóc, chuyên quản việc buôn bán giữa hai nước nên trong một năm có nửa thờigiannàng ấy ởthànhVũ Dương bênnày.

Chử Ngọc quen biết cô nương này trong một yến hội, không ngờ hai người lạihợpnhauđếnthếdùtínhcáchtrốngđánhxuôi,kènthổingược.TừđóHợpMạntrởthànhngười bạnduy nhấtcủa ChửNgọcở thànhVũ Dươngnày.

Nhưng hôm nay Chử Ngọc tới tìm nàng ấy không phải để tâm sự.

Lò sưởi sáng rực khiến trong phòng ấm áp như mùa xuân. Chử Ngọc mới vừaăn cơm nên cả người nóng bừng và vội cởi áo khoác, chỉ mặc áo ngắn tay vàváy sau đó bưng một chén trà nhỏ nhấm nháp.

“Trà Lư Sơn Vân Vụ của Đại Yến là loại trà mà Hô Bóc vương thích nhất. Mỗinămchúngtadùng100conngựachiếnmớiđổiđượcmấyvại.Ababiếttathíchnên thường sẽ để lại một ít.”

Chử Ngọc nhẹ nhấp một ngụm, “Đúng là trà ngon, nhưng hơi nồng, thiếu ít vịngọt thanh. Lần sau ta đưa cho ngài ít trà Ân Thi Ngọc Lộ. Ngài sẽ thấy nướcmàu xanh non, mùi thơm thoải mái, vị đọng trên đầu lưỡi, rất tuyệt.”

Dứt lời nàng nhìn khói trắng bốc lên từ chén trà rồi nhìn Hợp Mạn ngồi phía đốidiện cười thấy răng không thấy mắt thì nói, “Ta nhớ rõ ngài từng nói lúc ở TânLê ngài thường xuyên vào trong cung.”

“Đúng thế,” Hợp Mạn không cười nữa, mày nhíu lại, “Nhưng mỗi lần trước khivào cung a ba luôn dặn dò ta thật kỹ phải cẩn thận từ lời nói đến việc làm, nhấtthiết phải tuân theo quy định. Chử Ngọc, tuy quy định ở chỗ ta không nhiều nhưngười Hán các ngươi, nhưng dù sao quy định trong thiên hạ này cũng đều là thứ

gò bó người ta. Dù chỉ có một cái cũng đủ mệt mỏi, vì thế ta cũng chẳng thíchvào cung.”

“Ngài còn đỡ, đám công chúa hoàng tử lớn lên trong cung từ nhỏ hẳn lúc nàocũng phải cẩn thận, chắc là mệt lắm!” Chử Ngọc dùng nắp gạt lá trà, khóe mắtquansátbiểutìnhcủaHợpMạn,“NghenóicómộtcôngchúatênThápCậpcóvẻ ngoài vô cùng xinh đẹp, bất kỳ ai gặp nàng cũng sẽ điên đảo và trong mắtkhông thể chứa được người khác.” Nàng cười nói, “Ta nghe thế thì cũng muốngặp nàng ấy một lần xem vị công chúa ấy có thật sự đẹp không gì sánh bằnggiống như lời đồn hay không.”

“Tađãgặpnàngấy,”HợpMạnkhôngbiếtgìnêncứthếnhảyvàobẫy.Nàngấythản nhiên dùng ngón út gãi gãi cánh mũi, “Lời đồn quả không sai, nàng ấy

chính là cô nương đẹp tới độ vừa xuất hiện đã khiến đám hoa cỏ, ánh trăng, ánhsao gì đó ảm đạm hẳn đi.”

“Tiếc là,” nàng lộ vẻ tiếc nuối và nhíu mày nói, “Nàng ấy không được yêuthương. Nghe nói mẹ nàng ấy là một thị tỳ, khụ, trong một lần vương thượnguống say đã sủng hạnh và sinh nàng ấy ra. Nói về địa vị thì vị công chúa nàycòn không cao quý bằng quận chúa.”

Chử Ngọc đã sớm đoán được điểm này nên không nói gì, chỉ nhấp một ngụm tràvà nghe Hợp Mạn nói tiếp về bí mật cung đình.

“Một đứa con gái xinh đẹp như tiên lại không được vương yêu thương. NămxưacólầnThápCậpcôngchúabịbệnhnặng,suýtthìđiđờinhàmanhưngôngta cũng chẳng liếc mắt nhìn con gái một cái.” Hợp Mạn bĩu môi, “Bởi vì lúc ấytiểu thế tử vừa mới ra đời, mẹ hắn là người vương yêu nhất nên ông ta chỉ nhớtới đứa con trai kháu khỉnh mới sinh, làm gì còn để ý được tới ai.”

“Tháp Cập công chúa bị bệnh nặng thế thì sao bình phục được?” Chử Ngọcbuồn bã cảm thán rồi hỏi tiếp.

“Cũng may nàng ấy qua khỏi. Không có ai cứu thì nàng ấy phải tự cứu mình.”Hợp Mạn mở to mắt nói, “Chuyện này cũng phải cảm tạ ĐạiYến đó.”

Chương trước Chương Sau

Chú thích

    Bình luận
    TRUYỆN HOT
    Xem thêm