Bên Đây Mưa Bụi, Bên Kia Rực Rỡ

ben-day-mua-bui-ben-kia-ruc-ro-106

Chương trước Chương Sau

Chương 106: Hư Sơn

“TốngVươngnằmmộngvàđượctiênnhânmờiđếnDàoTrìgặpgỡ.Trongbữatiệc tiếng nhạc uyển chuyển, tiên nữ nhảy múa xinh đẹp khiến Tống Vương mêsay.Lúcsautỉnhlạiôngtavẫnmêmẩn,ngaysauđócốgắngnhớvàghilạibản

nhạc rồi lệnh cho thợ thủ công trong thiên hạ lấy lông các màu của nhiều loàichimquý xetơ đểdệt ra bộváy này,gọi làVânThường.”

Thấy nàng kia không đón lấy thế là vị công tử áo trắng lại đưa cái váy về phíatrước, “Mặc Vân Thường lên người thì dù có nhảy từ lầu cao xuống cũng bìnhyênvôsự.Dùngàikhông……khôngnhảymúathìnhậnnócũngsẽcóchỗtốt.”

“Takhôngbiếtnhảymúa,càngkhôngnhảylầu.Côngtửvẫnnêncấtnóđi.”

Nàng ấy không những không cảm ơn mà sắc mặt cũng thay đổi giống như cánhhoa tan tác đầy đất sau cơn mưa, “Nếu ngươi lại tới ta sẽ không đến đây nữa.”

Ngày thứ tư, hắn vẫn tới nhưng thân thể gầy ốm một nửa, trước mắt là quầngthâm do thức đêm, bước đi phù phiếm.

“Sao ngươi lại tới nữa?” Nàng giận dữ.

“Ngài nói nếu ta lại tới thì ngài sẽ không đến đây nữa nhưng ngài vẫn phải tớiđây rồi mới biết ta có tới hay không vì thế ta đoán hôm nay nhất định ngài sẽ lạitới.”

Nói xong những lời mơ hồ này hắn lại thò tay vào tay áo.

“Hôm nay lại là cái gì?” Không biết vì sao mà giọng nàng kia cũng mềm hơnmột chút.

“Hộ tâm kính,” hắn như được cổ vũ nên luống cuống tay chân lôi cái thứ lạnhlẽo kia ra khỏi tay áo và cung kính đưa cho nàng, “Hộ tâm kính củaVõAn

Quân, dựa vào nó chiến thần mới tránh được những lần tấn công ngầm và antoànrờikhỏichiếntrường.Tađưanóchongài,bảođảmngàicảđờibìnhan,cóthể ….. chết già.”

Đã mấy ngày không ngủ nên lúc nói chuyện lời hắn hơi lộn xộn, không rõnghĩa. Sau khi nói xong hắn hận không thể tát mình mấy cái.

“Tamuốnnólàmcáigì?”Nàngvẫncựtuyệtvàđẩycáikínhhộtâmkialạichohắn. Trong lúc vô tình nàng chạm vào tay hắn và giống như có dòng điện chạyqua đánh nát trái tim hắn, “Ngươi cầm lấy cả cái này đi.”

Nàng đưaTùy châu trong tay cho hắn, hóa ra ngày đó nàng đã nhặt nó lên.

“Đồ của ngươi thì tự mà giữ.” Nói xong nàng đi tới cửa, đầu cũng không quaylạimàchỉnói,“Tasẽkhôngtớiđâynữa,ngươicũngđừngtới,coinhư,”giọngnàng thoáng ngừng lại, “chưa bao giờ gặp ta.”

Ngày đó không biết vị công tử áo trắng kia trở về bằng cách nào. Hắn như bướcqua vô số con sông, trải qua vô số ngọn núi, có lẽ đã đi xong toàn bộ quãngđường cần đi trong đời. Nó dài như thế, lại đầy gió thảm mưa sầu và cô liêu.

Hắn bị bệnh nặng, trong mộng nàng kia mặc Vân Thường và nói: Vĩnh biệt,vĩnhbiệt,rồisauđónàngnhảyrangoàicửasổvàtheomộtđụnmâybayđixa.

Tronglúcmơmànghắnkhôngbiếtmìnhđãbòđếnbêncáibàndàitừlúcnào.Hắn cầm bút, chấm mực viết lên giấy những bài thơ tình mình biết được.

“Ngoài đồng cỏ mọc lan ra,

Mịt mù sương khói đậm đà rớt rơi.Đẹp thay bỗng có một người,

Mắt trong mày đẹp, xinh tươi dịu dàng.Tình cờ ta gặp được nàng,

Thật là thích hợp mơ màng bấy lâu.” (Dã hữu man thảo 1 – Kinh thi –thivien.net)

“Đêm nay đêm nào chừ,Đưa thuyền theo dòng.Hôm nay hôm nào chừ,

Được cùng vương tử thuyền chung.Xấu hổ làm sao chừ,

Người không mắng mỏ.

Lòng muộn phiền mà không dứt chừ,Được quen vương tử.

Núi có cây chừ cây có cành,

Lòngmếnchàngchừchàngbiếtchăng.”(ViệtNhânca–thivien.net)

“Gió mưa tối sẫm mù trời,

Tiếnggàgáytốikhôngthôiđêmdài.Khi mà đã gặp chàng hoài,

Nói rằng sao chẳng vui ngày vui đêm?” (Phong vũ 3 – Kinh thi – thivien.net)

Viếtxongthìthểlựccũnghaomònvìthếhắnđểnguyênbộdạngấymàbòrabàn ngủ.

Nhưng lúc tỉnh lại đống thi văn trên bàn lại biến mất, cửa sổ và cửa lớn vẫnđóngchặtvìthếvịcôngtửáotrắngkiachỉvàobứchọacủaTháiThượngLãoQuân trong phòng và cười nói: “Chẳng lẽ là ông động lòng phàm và cầm thơcủa ta đi à?”

Lời này điên điên khùng khùng, hoàn toàn không có chút cung kính nào.Vì thế hắn lại viết tiếp.

“Núi nam có cây trụi cao,

Mọi người chẳng thể tựa vào nghỉ ngơi.Các cô sông Hán dạo chơi,

Đoan trang chẳng thể trao lời cầu mong.Kìa con sông Hán mênh mông,

Chớ toan lặn lội mà hòng vượt qua.Trườnggiangmờmịtchảy xa,

Kết bè chẳng thể dùng mà lướt đi.” (Hán Quảng 1 – Kinh thi – thivien.net)

“TaythonnhưngótranhDa mịn như đông mỡ

Răng hạt bầu trắng tinhCổ cao như mọt gỗ

Mày ngài trán cao thanhMiệngcườiduyênnửanụ

Mắt sáng ngời long lanh.” (Thạc nhân 2 – Kinh thi – thivien.net)

“Nhuộm màu tơ lục vừa xong,

Chàng lo dệt vải để mong thiếp về.Nhớ người xưa khéo đề huề,

Nêu gương nhịn nhục khỏi điều tội mang.” (Lục y 3 – Kinh thi – thivien.net)

Vải thô vải mịn như nhau,

Trảiquagióthổilạnhhầuthấuxương.Người xưa khéo xử sự thường.

Thật lòng em muốn noi gương việc người.” (Lục y 4 – Kinh thi – thivien.net)

Viết xong, đầu hắn nóng lên nhưng lòng lại lạnh toát và ngã người ngủ tiếp.Trongmộnghắnchỉthấybóngnàngkialượnlờmônglungnhưcáchmộttầnggiấy.

Không biết hắn hôn mê bao lâu nhưng lúc tỉnh lại ánh mặt trời đã sáng bừng.Hắn mở mắt ra và cảm thấy cả người đã bớt nóng sốt, nhưng vừa cúi đầu thìthấythơ mìnhviết trên bànđã lại khôngcánh màbay.

Rõ ràng hắn viết một xấp dày và đặt ngay ngắn ở góc. Hắn nhớ rõ, tuy khi ấyđầu óc không được tỉnh táo lắm nhưng cái này không thể lầm.

“Vì sao phải trộm đồ của ta? Ngươi có người mình thích thì tự đi mà viết, saophải trộm?” Hắn trừng mắt nhìn bức vẽ của Lão Quân sau đó cúi đầu ngửi đượcmùi trên người mình, vừa chua vừa thối, đúng là quá …… thể.

Vì thế hắn gọi người hầu tới giúp mình tắm gội thay quần áo để tẩy sạch mộtthân mồ hôi đầm đìa. Sau đó hắn lại mặc một bộ quần áo trắng sạch sẽ, tóc búilên, tay cầm một tờ giấy mới tinh đi tới trước gương đồng ngắm nhìn.

Đúng rồi, hắn lại là vịThần Cơ công tử qua các nước thuyết phục họ liên minh.

Hắn cười, khóe miệng rung lên vài cái nhưng vẫn không cười nổi thế nên chỉđành từ bỏ. Lúc đi tới bên bàn và nhìn mặt bàn trống rỗng hắn chỉ thấy lửa bốclên vì thế hắn chấm no mực và hung tợn viết lên tờ giấy một hàng chữ: Đồ ăntrộm, ăn trộm, ăn trộm……

Taxemngươicócònăntrộmnữakhông?HắnngướcmắtnhìnLãoQuânvàrốtcuộc cũng bật cười.

Ngoài cửa cũng có người đang cười, giọng uyển chuyển nhưng vừa vào tai đãkhiến cả người hắn như bị điện giật mà run lên.

Hắnlậptứcđứngdậy,chạytớicạnhcửavàmởnóra……

Người nọ đứng trong ánh sáng mặt trời, da như ngọc, sắc mặt tú lệ, tinh xảo,đẹp đẽ.

Nàng tới, nàng nói nàng sẽ không tới khu vườn kia nữa nhưng lại tới nơi hắn ở.

Vừabướcvàophòngnàngđãthấytranggiấythếlàcườiđếncongcảeo,“Trongnhà lang quân có trộm à?”

“Có, tên trộm kia còn trộm cả trái tim và tâm trí của ta nữa.” Vì kích động nênhắn bắt đầu nói năng linh tinh, nhưng nàng lại thích nghe hắn nói những lời vớvẩn đó.

Vì thế…… từ đó…… về sau……

Nơi này biến thành chỗ bọn họ hẹn hò. Hai người nắm tay ngồi trong rừng trúcbên ngoài căn nhà và nhìn mây cuộn rồi mây tan, nghe tiếng chuông sớm rồi

chuông chiều.

Hắn nắm chặt tay nàng, cảm thấy những ngón tay nhỏ dài kia còn quý giá hơnấn quốc hắn đeo bên hông.

“Đồ vật chàng đều cầm hết rồi hả?” Nàng dựa vào vai hắn và nhẹ giọng dò hỏi,“Tùy châu,VânThường và hộ tâm kính.”

Hắn cười cười và xoa cằm nàng, “Đưa cho nàng nhưng nàng có nhận đâu, saogiờ lại hỏi?”

“Đó là đồ của chàng,” nàng bình tĩnh nhìn hắn, ánh mắt xuyên đến tận đáy vàgợi lên biết bao dịu dàng, “Phải giữ cho tốt, lúc nào cũng mang theo người, mặckệ đi tới đâu cũng phải mang theo.”

“Đều nghe nàng.”Ba tháng sau.

Một ngày kiaTềVương gọi hắn vào cung nói là có việc cần bàn.

Hắn tắm gội thay quần áo và đi tới cạnh cửa thì nghe tiếng trúc xào xạc và chợtnhớ tới lời dặn của nàng nên vòng về để người hầu lấy ra ba bảo vật sau đó cùngmang vào cung.

Đêm đó, Tề Vương mở tiệc, ca vũ thăng bình. Mãi tới tận khuya mới kết thúcnênhắnngủlạitrongTiênÂmCác.Nơinàygiốngvớitên,caotrămthước,đủđể nghe thấy âm thanh từ thiên cung.

Ngủ đến nửa đêm không biết vì sao bỗng nhiên lòng hắn hoảng loạn như có

sóngtogiólớnphủlên.Vừamởmắthắnđãthấymộtbóngđenlẻnvàophòngvà vọt tới bên giường cắm thanh kiếm trong tay vào ngực hắn.

“Leng keng” một tiếng, mũi kiếm bị gãy, hộ tâm kính đã giúp hắn chặn mộtkiếmấy.Nhưngthíchkháchkialạinémbảokiếmtrongtayvàrúttừsaulưng

một cái rìu sắc bổ về phía đầu hắn. Cùng lúc đó có mấy bóng đen nối đuôi nhaunhảy qua cửa, trong đó có một người đá đổ giá cắm nến khiến cả Tiên Âm Cácrơi vào bóng đêm vô tận.

Nhân lúc đèn chưa tắt hắn đã lắc mình trốn cái rìu kia, thân thể chạm vào cáihộp ở cuối giường thế là trong lòng rung lên và lập tức mở hộp.

Tùychâuchiếusángcảcănphòngvàgiúphắnthoátđượcđònthứhai.Tronglúc ấy tay hắn túm lấyVânThường giấu bên dướiTùy châu. Ngón tay như

chạm vào mây trắng, bản thân hắn nhảy ra ngoài cửa sổ và nghe thấy tiếng gàophẫn nộ phía trên. Trong đầu hắn đều là hình ảnh lúc nằm mộng và thấy nàngnhảy từ cửa sổ:Vĩnh biệt, vĩnh biệt……

Đêm hôm đó hắn rời khỏi Tề quốc và tới một đất nước nho nhỏ tên ThươngNam. Lại qua hai tháng hắn nghe được tin liên minh tan vỡ, ước định của bốnnước bị hủy trong một đêm. Đại quân của Yến nhân lúc loạn lạc ấy mà tiếnđánh,chưa tới nửa tháng đãlấy đượcTrịnh quốc.

“Nghe nói là do mật thám. Nàng kia vốn là người nước Yến, sau đó gả cho lãoTềVươngvàsinhraTềquốcquânhiệntại.NhưngtronglòngnàngtachỉhướngvềYến quốc.”

“Cho nên nàng mới cố ý dụ dỗ Hư Sơn tiên sinh, không ngờ thư sinh kia lạithực sự bị nàng câu mất hồn.”

“Không phải đâu, nàng kia biết tà thuật, có thể câu hồn cướp phách, có thểkhống chế lòng người nếu không một kẻ thông minh như Hư Sơn sao có thể dễdàng bị nàng lừa vào tròng như vậy……”

Chẳngtráchlầnđầutiêngặpnànghắnđãnhưbịcâuhồn.Đôimắtnàngđenláy,giống một cái hồ sâu khiến hắn trượt chân ngã vào đó.

Nàng không yêu hắn, hắn cũng hoàn toàn không yêu nàng, tất cả chỉ là phápthuật vây lấy hắn và đưa vào cái bẫy tỉ mỉ kia.

Hắn lại về Tề quốc, nhân lúc Yến quân tiến công, cả nước đại loạn mà đi vàotẩm cung của nàng, dùng một con dao đâm vào ngực nàng. Máu tươi phun trào,nàng trợn mắt nhìn thấy hắn thì muốn nói gì đó nhưng mũi miệng trào máu nênchẳng thể nói lời gì.

Chỉ có một giọt nước mắt rơi xuống từ má nàng và theo khuôn mặt trắng tinhkia rơi xuống, như rơi thẳng vào đáy lòng hắn.

Chương trước Chương Sau

Chú thích

    Bình luận
    TRUYỆN HOT
    Xem thêm