Chương 118: Đa Lượng
“Trong……trongphòngnàycóhai……hailoạimêdược,tauống……uốngthuốc giải của cả hai còn ngươi chỉ…… chỉ uống một……”
“Thần y” nói chuyện hơi lắp bắp nhưng nàng vẫn hiểu bản thân quá mức nónglòng nên đã rơi vào cái bẫy của người ta. Hiện tại nàng nghĩ tới việc Tiếu Sấmvốn đã chết lại xuất hiện trên phố chỉ sợ cũng là do bọn họ sắp xếp để dẫn dụnàng vào tròng.
Nhưng nàng không thể không nóng lòng. Ngươi kia không chờ được nữa.
Thân thể nàng cọ theo mặt tường và trượt xuống, miệng nàng cười lạnh: “Saongươi đoán được? Chuyện xưa như vậy sao các ngươi vẫn biết?”
“Đương nhiên ta…… ta không biết,” thần y cào cào đầu và tiện thể kéo đốngrâu tóc giả xuống để lộ khuôn mặt hồng hào phúc hậu, “Người đoán được là
……. là phu quân tương lai của ngươi.”
Nàngkialạnhmặt,mắtlộravẻhungdữ,“Tasẽvĩnhviễnkhônggảchohắn.”
“Đương nhiên,” thần y cười, “Hắn… cũng sẽ không cho phép ngươi gả chohắn.”
Chuyện này bắt đầu từ rất lâu trước kia.
TrongcungđiệncủaTânLêcómộtvịcôngchúamanghaimàumắtvàvôcùngxinh đẹp. Nhưng vì không được vua cha yêu thương nên nàng không thể khôngsống tạm bợ trong nơi thâm cung lạnh nhạt kia.
Cả hoàng cung to như thế chỉ có một người đối xử tốt với nàng một cách thậtlòng.
Người nọ từng tự tay trồng một cây đào rừng ở góc sân và cùng nàng vun đắp,tưới tắm cho cái cây nhỏ kia để nó trưởng thành. Hắn cũng từng cùng nàng ngồidưới gốc cây đào và nghe nàng kể chuyện xưa.
Hoa đào rơi xuống trang sách, nàng giũ chúng xuống đất và hắn túm được sauđó cẩn thận cất đi.
“Đa Lượng, ngươi nghe xong có hiểu không?” Nàng chỉ vào con chữ trên mặtsách và hỏi.
“Không hiểu.” Đa Lượng nở nụ cười còn đẹp hơn ánh nắng trên đỉnh đầu.
“Đây là câu chuyện về Đào hoa phu nhân về thăm quê nhà lại bị Sái hầu trêuđùa……” Nàng thấy Đa Lượng cố nén cái ngáp thì không nói nữa.
“Đa Lượng biết làm rượu hoa đào, bánh hoa đào.” Đa Lượng thấy nàng khôngvui thì dùng ngón tay nhéo khóe miệng và khóe mắt làm mặt quỷ rồi nói, “Hoađào giúp từ tà, công chúa ăn vào sẽ không sợ ma quỷ nữa.”
Thế nên từ đó về sau nàng ăn bánh ngọt hắn làm và ngồi dưới bóng cây hoa đàođọc sách. Đa Lượng không hiểu nên có lần hắn ngủ gật, đầu gục lên vài nàngthật nhẹ.
Nàng quay đầu nhìn hắn thì thấy một cánh hoa đào nhẹ đậu trên mày của hắn.Thật là đẹp! Nàng thấy tim mình đập như sấm, tay buông cuốn sách và trộm hônhắn một cái thật nhẹ.
Đa Lượng bừng tỉnh và cúi đầu, lông mi run rẩy không dám nhìn vào mắt nàng.Còn nàng thì cắn môi cười để che giấu xấu hổ, “Sách này quả thật không thú vịlắm, Đa Lượng, hay ngươi giúp ta tìm một thanh kiếm đi. Ta thấy những ngườitớitừTrung Nguyên đa phần đềudùng kiếm.”
Đa Lượng không tìm được kiếm mà chỉ tìm được một thanh đao dài. Hắn chẳngcó bản lĩnh cao siêu gì để tìm được một thanh bảo kiếm cho công chúa. Tronghoàng cung to lớn này hắn cũng chỉ là một con kiến chẳng chút quan trọng và aicũng giẫm lên được.
Phụ nữ trong cung không được tập võ, nhưng nơi này hẻo lánh, chỉ có mình ĐaLượng trông nom hầu hạ nên nhân lúc đêm tối không có người bọn họ có thểtùy ý ở trong sân luyện tập.
Không có sư phụ dạy bảo cũng chẳng sao. Đa Lượng luôn trộm tới cung của cácvương tử khác để nhìn trộm. Chỗ đó có những vị sư phụ giỏi nhấtTân Lê nên
Đa Lượng vẽ lại các chiêu thức nhìn được lên giấy và đưa cho cô công chúa nhỏđang nhón chân mong chờ.
Từ năm này sang năm nọ đao pháp của nàng từ từ giỏi hơn, thậm chí vượt quanhững người anh trai của nàng. Và đây là bí mật chỉ thuộc về nàng và ĐaLượng.
Hai người còn có một bí mật khác, dù không nói ra nhưng họ đều hiểu. Là rượungon nơi đầu lưỡi, là vị ngọt thấm vào lòng, là tình ý miên man nồng nàn hơn cảmùi hương hoa đào được giấu trong đáy mắt.
Một đêm kia ánh trăng sáng tỏ, nàng luyện đao dưới gốc hoa đào, hắn cầm bìnhrượu chờ ở một bên. Sau một lúc nàng khát nước thế là hắn đút cho nàng uốngmột ngụm.
Chợt lưỡi đao xẹt qua cổ hắn cắt vài sợi tóc. Hắn sửng sốt còn nàng thì thu đaolại và tới gần hơn, gò má đỏ ửng, sóng mắt mênh mông, màu mắt khác biệt nhưhút con người ta vào đó.
Đa Lượng bỗng nhiên không dám nhìn nàng, chỉ đưa bình rượu ra trước mặt.Nàng hỏi: “Ngươi cũng khát nước hả?” sau đó nàng ngậm một ngụm rượu.
“Ừm.”
Hắn không biết mình nói cái gì bởi ngay sau đó môi và lưỡi đều bị nàng cuốnlấy. Vị rượu hoa đào hun đầu óc và giác quan khiến hắn không còn chút cảmgiác gì.
Nàng ôm lấy hắn, ôm lấy thiếu niên đã trưởng thành cao lớn hơn mình từ lúcnàovànhónchânhônhắn.Môivàtaycủanàngđềurunrẩy,haingườidánbênnhau như muốn dừng mà không được.
Nhưng đột nhiên Đa Lượng lại đẩy nàng ra. Hắn thở hổn hển, khóe mắt ướtnước như dính sương đêm ngày xuân.
“Đa Lượng là…… hoạn quan.”
Khôngbiếthắnphảidùngbaonhiêusứclựcmớinóiđượcmộtcâunày.Hắncắnmôi, hai tay siết chặt tới độ đốt ngón tay gồ lên. Đây là bộ dạng nàng chưa từngnhìn thấy ở hắn.
Nhưnglầnđầutiênhắntớiđâynàngđã biếthắnlàtháigiámrồi.Vìlà tháigiámnên hắn mới có thể vào hậu cung, có thể cùng nàng sớm chiều ở bên nhau.
Nàng đâu thèm để ý. Đa Lượng của nàng là giọt sương mai nàng nâng niu trongtay, là hạt giống chôn trong đáy lòng nàng. Dù trên thế gian có ngàn vạn ngườiđàn ông tốt hơn thì nàng cũng chỉ cần hắn.
“Takhôngngại.”
Nàng không nói gì nhưng đôi mắt lại như thốt lên những lời này. Nàng biết hắncũng hiểu, nhưng hắn vẫn bỏ đi, bóng dáng cô đơn dưới ánh trăng. Hắn chạy rakhỏi sân, ánh sáng chảy xuống bả vai hắn và đổ xuống mặt đất hóa thành sươnglạnh.
Hắnsẽđồngý,nàngbiếtđiềuđó.Từ nhỏtớilớnhễlànàngmuốnhắn đềuđồngý, và lần này đương nhiên cũng sẽ thế.
Vì vậy nàng kiên nhẫn chờ, từ lúc trăng lên tới khi trăng tàn, từ nắng mai tớinắng tắt nhưng hắn không tới.
Cứ thế qua ba ngày, rốt cuộc nàng không nhịn được và ăn mặc chỉnh tề đi tìmhắn.Nàngmuốnnóivớihắnvềkếhoạchcủabảnthân:Chỉcầnnàngrạchmặt
mình là phụ vương sẽ không thể gả nàng ra ngoài. Khi đó nàng sẽ là một vị
công chúa vĩnh viễn không thể gả chồng, và hắn sẽ ở lại nơi này cùng nàng cảđời.
Nàng tìm được Đa Lượng ở chỗ hắn ở —— một gian nhà âm u ướt lạnh giốngnhư thân thể tàn phá của hắn.
Đêm hôm đó cả sân rộng chỉ có mình hắn. Hôm đó tiểu thế tử ra đời nên phụvương của nàng vô cùng mừng và muốn đốt pháo hoa trắng đêm để chúc mừng.Đó cũng là lý do các cung nhân khác không ở đó.
Chỉ có mình hắn.
Hắn ngủ rồi, cả người cong lại, cái lưng mảnh khảnh hơi phập phồng giốngcảnh non nước dưới ngòi bút của người Hán.
Nàng rón ra rón rén bò lên giường, chui vào chăn và ôm lấy hắn từ phía sau.Chẳng có gì phải e lệ, bởi khi còn nhỏ nàng cũng luôn rúc vào lòng và ôm hắnsuốt đêm mỗi khi bị anh chị em bắt nạt.
Thếnênchẳng cógì phảingại.Tuyvậy nàngvẫn đỏmặtđến độmuốn nhỏmáu.
Nàng ôm hắn thật chặt, cánh tay siết lại và cảm giác thiếu niên nàng yêu gầyđến mức đáng thương.
Đa Lượng kinh ngạc bừng tỉnh và muốn hét lên nhưng vành tai lại bị người tahôn. Đôi môi quen thuộc chạy theo cần cổ của hắn và chậm rãi rơi xuống giữalưng.
Tráitimtronglồngngựchắnđậpthậtnhanh,vìthếnàngdánmặtlênlưnghắnvàlẩmbẩm:“Takhôngđể bụng,ngươibiếttachỉ cầnmộtmìnhngươi.”
Nàng chờ hắn đáp lại mình, trên cái phản rộng lớn chỉ có hai người họ ôm nhausưởi ấm, nhưng sao vẫn thấy lạnh nhỉ?
Ngoài cửa sổ là pháo hoa lập lòe cùng với tiếng hoan hô của đám cung nhân.Nhưng náo nhiệt ấy chẳng liên quan gì tới họ. Nàng chờ nhưng hắn lại khônglên tiếng.
“Vậy thì thế này đi,” nàng cười và đứng dậy sau đó giúp hắn đắp chăn, tay chânluống cuống tìm đường lui cho mình, “Ba ngày sau ta đứng dưới gốc cây đào
chờ ngươi.Tới khi đó ngươi trả lời ta cũng được.”
ĐaLượngvẫnkhôngnóigì,cảngườihắnhơiđộngđậy,dùchỉlàmộtđộngtácnhỏ nhưng vẫn khá đột ngột.
Ba ngày sau nàng vẫn đến chỗ cây hoa đào và đợi hắn, nhưng chỉ chờ được mộtcung nữ tới.
“ĐaLượngbịbệnhnênvềsaunôtỳsẽhầu hạcôngchúa.”TênnàngấylàKiềuLệ, và đó là một cung nữ kính cẩn nhưng hay cười. Nàng lặng người một lát
mới đi vào trong và khóa cửa lại mặc cho Kiều lệ ở bên ngoài khuyên giải thếnào nàng cũng không mở cửa ra.
Ba ngày hai đêm nàng chẳng ăn gì mà chỉ ngồi trước cửa sổ đọc đi đọc lại câuchuyện về Đào hoa phu nhân: Nhiều năm sau Tức Hầu trở thành một tên línhcanh cổng quèn của SởVănVương. Nhưng Đào hoa phu nhân vẫn yêu hắn,
nàngcũngkhôngmuốncùnghắnchialìa.Vàolúcthươngtâmnàngđãđậpđầuvào cửa thành tự sát. Tức Hầu thấy vợ mình chết trước mặt mình thì cũng đâmđầu vào cửa thành mà chết theo.
“Ta cũng không để ý tới thân phận của ngươi. Ta chỉ biết ngươi là người duynhất yêu thương và bảo vệ ta, nhưng vì sao ngươi không chịu bước một bước vềphía ta hả Đa Lượng?”
Nàng nhìn ánh trăng mênh mông bên ngoài cửa sổ và sao trời dần xa vời rồi cứthế ngất đi.
Lúc tỉnh lại nàng phát hiện mình đang dựa vào lòng Kiều Lệ, trong tay ôm mộtbình nước nóng. Kiều Lệ đã vươn tay túm lấy một người sắp chìm trong nước lũnhư nàng.
“Đời người đều là đau khổ, chẳng có ai sống ở trên đời mà không khổ. Công
chúa đừng nghĩ qua được cửa này là cuộc đời sẽ viên mãn. Người ta thường nóiđau khổ như sóng triều, hết đợt này tới đợt khác không có điểm cuối.Thế nên
chẳng cần nghĩ nhiều làm gì, chỉ cần có bát cơm ăn, có cái giường để ngủ, cònchuyện khác, dù là gì cũng cứ vậy chấp nhận là được.”
Những lời Kiều Lệ nói giống một bàn tay lớn mang dấu vết năm tháng xé mởnhững hỗn độn trong đầu nàng. Nàng cầm lấy tay cung nữ và nói, “Kiều Lệ,ngươi chỉ lớn hơn ta vài tuổi nhưng sao lại nghĩ được thông suốt như vậy?”


