Chương 65: Ra khỏi thành
“Là người phương nào muốn bắt cóc Chử Ngọc vậy? Một bé gái mồ côi nhưnàngđâucógiátrịgì?VìsaulưngnànglàLưuTrườngƯơngư?”Vàobanđêm,ba sư huynh muội Tống Mê Điệt trượt xuống sườn núi và đi tới Tẩy Trần Đàm.Kỳ Tam Lang không nhịn được buột miệng thốt ra câu hỏi vẫn canh cánh tronglòng nãy giờ.
“Nhưng nếu muốn uy hiếp Cảnh Vương thì ít nhất kẻ nọ cũng phải để lại phongthư chứ? Mặc kệ là vì mục đích chính trị hay vì tiền thì hắn cũng phải để CảnhVương biết hắn muốn cái gì. Đằng này hắn cứ thế mang theo đứa nhỏ và ra khỏithành.” Kỳ Tam Lang nhìn mặt hồ đen bóng tỏa sáng phía trước thì yên lặng lắcđầu, “Chẳng lẽ mầm tai hoạ ở trên người Chử Ngọc sao?”
Mạc Hàn Yên thở dài, tay nắm lấy dây xích sắt và xoay xoay. Một đầu của nógắnvớiquảchùyngàncânnổitiếnggầnxa.Nókhôngtohơnnắmtayquánhiều nhưng lại được đúc từ huyền thiết trộn lẫn huyết xá lợi nên ba người đànông trưởng thành cũng chưa chắc đã nhấc nổi. Ấy thế mà vị cô nương mảnh mainày lại xoay vèo vèo.
“Sưhuynh,tậptrungvào.”NàngliếcKỳTamLangmộtcáiýbảohắnnóiquánhiều.
Tống Mê Điệt ở bên cạnh tiếp tục nói, “Nhưng mà đây là chuyện của Cảnh
Vươngphủ.VừanãyLưuTrườngƯơngsốtruộtđitìmTiếuSấm,nhấtđịnhlàđể báo cho ông ta việc hắn sẽ rời khỏi thành để đi tìm Chử Ngọc.”
KỳTamLangcười,“MêĐiệtà,muộikhôngbiếtkimthượngtừnghạthánhchỉvề việc này hả?”
Tống Mê Điệt bị hắn khơi gợi thì phiền lòng hỏi, “Là cái gì vậy?”
“CảnhVươngLưuTrườngƯơngkhôngđượcrờikhỏiTâyChiếu,trừkhichết,”Kỳ Tam Lang liếm liếm môi, “Nếu có thể ra ngoài thì với bản tính của hắn cònphải đi tìm Tiếu Sấm sao? Đương nhiên hắn sẽ tự động mang người ra ngoài từđời nào rồi. Mà dù cho Tiếu Sấm có thực sự thông đồng với Lưu Trường Ươngthì cũng không dám thả hắn ra khỏi thành. Đây là tội chém đầu đó.”
Tống Mê Điệt khó hiểu, “Biết rõ việc này khó thành sao hắn còn phải đi tìmTiếuSấm?”
“Chử Ngọc quá quan trọng với hắn cho nên dù không có phần thắng thì hắn vẫnphải thử một lần……”
KỳTamLangbỗngnhiênngừngcâuchuyệnbởihắnnghethấytiếnggióphía
sau.Tiếptheoquảchùyngàncânkiasượtquamặthắnvàbayvềphíahồkhiếnbọt nước bắn lên rõ cao.
Dưới nước truyền đến một tiếng “ong” thật to. Mạc Hàn Yên lạnh lùng bướcquabêncạnhKỳTamLang.Tuynàngkhôngnóicâunàonhưngvẫnkhiếntênkia ngậm miệng. Hắn và Tống Mê Điệt cùng nhau đi đến bên cạnh Mạc HànYênvànhìnTẩyTrần Đàmphía trước:Chỗ quảchùy rơixuốngnổi lênkhói
trắng giống như có người trốn dưới nước hà hơi lên. Khói kia lượn lờ bay lên vàtan trong màn đêm.
Látsaucótiếng‘đùngđùng’nhonhỏvanglênsauđóchậmrãilanratrongnước và đến gần họ. Nó dịch chuyển dần dần, cuối cùng tới trước mặt họ như cókẻ đang bò ra từ lòng hồ sâu thẳm tối tăm mà mắt thường không thể thấy. Kẻ đódẫm lên xương vụn nơi đáy hồ và đi vào bờ.
Tiếngđộnglantớibờhồvàbiếnmất,hồnướclạiyêntĩnh,mặthồnhưmặtgương đen bóng phản chiếu ánh trăng lạnh.
TốngMêĐiệtnhớtớitruyềnthuyếtvềTẩyTrầnĐàmvàbỗngnhiêncảmthấyảnh ngược của ánh trăng như một con ngươi tà ác đang nhìn nàng từ đáy hồkhông chớp mắt.
Nàng rùng mình và không nhịn được vươn tay ra, nhắm cung tên trong tay áo vềphíahồđểphòngbấttrắc.MạcHànYênvàKỳTamLangởbêncạnhcũngcăngngười ở tư thế phòng ngự để đối phó với kẻ địch trốn trong chỗ tối có thể lao rabất ngờ.
Nhưng thời gian qua đi mà hồ nước vẫn tĩnh lặng, tiếng động kia đã biến mấtkhông còn thừa chút gì giống như thứ bọn họ mới nghe được vừa rồi chỉ là ảoảnh do nỗi sợ hãi của bản thân.
Mạc Hàn Yên lui về phía sau vài bước, cánh tay giữ chặt xích sắt sau đó độtnhiên vung lên. Xích sắt rung động, quả chùy chui ra khỏi hồ mang theo tiếnggió vù vù như một con chim trong bóng đêm đang lao vút. Một tay khác củanàng vươn ra phía trước túm lấy quả chùy nhưng vừa chạm vào nó nàng đã suýtxoa, mày liễu nhăn chặt.
KỳTamLanggiậtmìnhvàvungtaylênhấtnórakhỏitayMạcHànYên.Quảchùy rơi vào bụi cỏ và lăn mấy vòng mới dừng lại.
“Sư muội sao thế? Bị thương chỗ nào?” Kỳ Tam Lang hốt hoảng cầm tay MạcHànYênlêncẩnthậnxemxét.Nhưnghắnlạichẳngnhìnthấyvếtthươngnào,chỉ thấy tay nàng hơi đỏ lên.
“Làbăng……”GiọngTốngMêĐiệtvanglêncáchđókhôngxa.Nàngđangcúingười dùng mũi chân chọc chọc quả chùy kia và nói, “Sư huynh, sư tỷ, trên mặtchùy có một tầng băng mỏng.”
“Vàđólàbăngvạnnămkhôngtan,”MạcHànYên rúttayvềvànói,“Vừasờvào đã đau như kim châm.”
“Dướimặtnướcnàylàmộtlớpbăng,”KỳTamLanglẩmbẩm,trênmặtlộravẻbừng tỉnh, “Thế nên làn khói và tiếng động vừa rồi là do băng bị nứt ra…..”
TốngMêĐiệtđứngdậychắptayvàváimấycái,“AdiđàPhật,làmmuộisợmuốn chết. Muội còn tưởng nơi này có quỷ.”
KỳTamLanglắcđầu,“Vuicáigì,dướinướclàlớpbăngthìchúngtađâuthểđixuốngtìmThẩmTri Hành được?”
Lúc nói ra cái tên này mặt hồ bỗng nổi lên một cơn gió nhẹ, gần như tiếng khócnức nở. Nó nhào vào quần áo của ba người giống như móng vuốt đang nhân lúchọ mất cảnh giác để bò lên.
Ba người lập tức sửng sốt nhưng đột nhiên có tiếng vó ngựa lộn xộn tới gần. Rấtnhanh bọn họ đã thấy phía trên sơn cốc có bụi cuốn lên do vó ngựa tạo ra.
Tống Mê Điệt nhìn chằm chằm mấy con ngựa kia và nhỏ giọng lẩm bẩm, “Là aicó hứng thú tới độ nửa đêm không ngủ còn ra khỏi thành săn thú thế?”
Lời này giống như một ngón tay lạnh băng chọc lên cột sống của Mạc Hàn YênvàKỳTamLang.Haingườiliếcnhìnnhauvàlậptứcchạylênsườnnúi.Họchỉném lại một câu cho cô ngốc phía sau.
“CảnhVương tự mình ra khỏi thành.”
TốngMêĐiệtlẩmbẩmbalầnmớihiểuý.LúcnàyKỳTamLangvàMạcHànYên đã phi lên sườn núi. Cũng may khinh công của nàng tốt nên lập tức đuổitheo. Nàng đạp lên ngọn cây để lên tới đỉnh núi.
Cát bụi đã đi xa, mấy bóng người kia phóng ngựa về phía trước và hòa vào bóngđêm. Bọn họ chỉ có đôi chân thì sao mà đuổi kịp được? Ngựa của họ lại ở sườnnúi đằng kia. Tuy Kỳ Tam Lang đã huýt sáo gọi ngựa tới nhưng chờ chúng nótớinơi có lẽ đám LưuTrườngƯơng đã sớm đi xa.
Trong lúc nghìn cân treo sợi tóc, Mạc cô nương gầm nhẹ một tiếng sau đó cảngười nhảy bật về phía trước, kim cang chùy trong tay vung ra. Xích sắt thật dàinhư giao long phóng vọt đi, đập vào con ngựa chạy sau cùng.
Quả chùy ngàn cân đập lên mông ngựa khiến chân nó mềm nhũn, cả người quỳrạp xuống. Người ngồi trên ngựa không kịp tránh nên bị ngựa hất ra lăn trên mặtđất mấy trượng mới dừng lại. Hắn thống khổ rên rỉ.
Mấyngườichạyphíatrướclậptứcdừngngựa.ĐợiđámTốngMêĐiệtđuổitới,còn chưa kịp thở dốc đã thấy một người nhảy xuống từ một con ngựa cao lớn.
Hắn mặc áo giáp nhẹ, trên người là quân trang. Sau đó hắn gỡ mũ giáp xuống vàđể lộ một khuôn mặt trắng nõn như đóa hoa.
ĐâykhôngphảiLưuTrườngƯơngthìlàai?
Hắnđitớinhìnhộvệcủamìnhđangđượcđỡdậy,màynhíuchặt.Thấyngườikia không sao hắn mới đi tới trước mặt ba người họ.
Tống Mê Điệt ngước mắt lên nhìn hắn nhưng chẳng thấy phẫn nộ. Không hiểutại sao nàng chỉ thấy khuôn mặt bình tĩnh lúc này của hắn còn đáng sợ hơn bìnhthường nhiều.
“Đêm nay bổn vương nhất định phải ra khỏi thành,” Lưu Trường Ương cũngkhông quanh co lòng vòng, cũng không muốn phí thời gian, “Nếu các ngươikhông muốn phạm thượng và trói ta mang về thì tốt nhất là đừng có ngăn cảnta.”
Nói xong hắn lập tức xoay người đi về phía con ngựa của mình, áo bào phết đấtđể lại một vệt dài.
“ĐiệnhạđãquênchỉdụcủaHoàngThượngsao?”KỳTamLangbịkhíthếcủaLưuTrường Ươngdọa giật mình,giọng nóicũng không quákiên định.
GiờphútnàyLưuTrườngƯơngđãxoayngườilênngựa.Hắncườilạnh,bóngdáng cao dài giống như sứ giả của địa ngục, “Hôm nay dù là Ngọc Đế cũngkhông ngăn được ta huống chi là hắn.”
Hắn……
Tống Mê Điệt thầm kêu khổ: Ai dám dùng một từ “hắn” để gọi đương kimThánhThượngchứ?XemraLưuTrườngƯơngđãhạquyếttâmmuốnđíchthânđi tìm Chử Ngọc. Giống như hắn nói, bọn họ không thể dùng dây thừng trói hắnvề nhưng thế tức là họ cũng chẳng còn đường nào để lựa chọn.
TronglúcnàngsuynghĩthìLưuTrườngƯơngđãgiụcngựalênđường.Tiếngvó ngựa vang lên, cát vàng ập vào mặt khiến mấy người ho khan liên tục.
“Sư huynh, sư tỷ, muội sẽ đi theo họ, hai người về hồi bẩm Tiếu tướng quânxem ông ta định làm gì.” Con ngựa của Tống Mê Điệt chui ra khỏi bóng đêmđúng lúc thế là nàng không kịp nghĩ nhiều đã trèo lên ngựa chạy về phía đámLưuTrườngƯơng.Giọngnàngtheobụitungbaytừvóngựatruyềntới,bayvàotaiKỳTam Lang vàMạc HànYên.


