Bên Đây Mưa Bụi, Bên Kia Rực Rỡ

ben-day-mua-bui-ben-kia-ruc-ro-61

Chương trước Chương Sau

Chương 61: Thuyền (chuyện xưa thứ hai)

Vào lúc nửa đêm vầng trăng treo cao, mây đen theo gió trôi qua biến thành mấysợi râu vô cớ tự xuất hiện.

Ba con thuyền đánh cá nổi trên mặt mặt hồ dưới ánh trăng và theo sóng gợn bậpbềnh.

Đột nhiên có một cơn gió lạnh thổi qua mặt hồ khiến khoang thuyền rung lên vàmang theo vô số gợn sóng. Thuyền đánh cá nảy lên, lúc cao lúc thấp, khoangthuyền bị gió thổi vang tiếng “Bang bang” trầm đục giống như có người đangđánh vào đó.

“Tới giờ rồi.”

Một khuôn mặt thò ra khỏi khoang thuyền, khóe mắt đỏ bừng, lúc nhìn về phíaánh trăng lại mang theo sát khí.

Phía sau hắn là mấy cái bao tải vặn vẹo, tiếng rên ê a vang lên và bay ra ngoàikhoangthuyềnnhưcánhbướmlayđộngmặtnước,vừabấtlựcvừathêlương.

***

Chử Ngọc đã ngủ nhưng một chân lại không an phận đá chăn ra và vắt bênngoài.

LưuTrườngƯơnggiúpconbéđắpchănnhưngvừacheđượccáichânkiathìChử Ngọc lại như cảm nhận được và vươn tay giơ trên đỉnh đầu như đang hôhào gì đó.

Lưu Trường Ương cười khổ và bỗng nhiên nhớ tới bà vú của Chử Ngọc từngnói:Tiểuthưtrờisinhvốnmangtínhtìnhhoạtbát,tiếclàthânthếnhấpnhônênmới nén bản tính lại.

“Nhấtđịnhbà ấyđãthấy tưthế ngủcủacon bé.”LưuTrường Ươngnhẹ nhànglắcđầu,ánhmắtnhìnvàokhuônmặtkhônggiốngChửVânlắmnhưngchỉcầnliếc một cái đã biết là người nhà họ Chử. Một lúc lâu sau hắn mới đứng dậy đira khỏi phòng và nhẹ nhàng khép cửa.

UấtTrìThanhđãởbênngoàichờhơnnửacanhgiờ.HắnthấyLưuTrường

Ương ra thì vội tiến lên, ánh mắt đảo qua cửa phòng đóng chặt và nhẹ giọng hỏi,“Điện hạ, tiểu thư ngủ rồi à?”

LưuTrườngƯơnggậtđầu,ánhmắtnhìncáiáongắnvớiđườngkimmũichỉhỗn độn hắn mặc trên người thì thở dài, “A Thanh, ngươi chỉ nhỏ hơn Chử đạithốnglĩnhmấytuổi,nayNgọcNhiđãsắp9tuổimàngươivẫnđộcthânlàsao?”

UấtTrìThanhnghehắnnóithếthìđỏmặtlắpbắp,“Điện……Điệnhạ,việcnàykhông…… không gấp được, thuộc hạcòn có…… còn có mộtchuyện quantrọng cầm bẩm báo.”

LưuTrườngƯơngsớmđãđoánrahắnmuốnnóigìnênchỉnhànnhạtnói,“VềYên thị và tiểu vương tử hả? Hai người họ vẫn khỏe mạnh chứ?”

UấtTrìThanh vộigật gậtđầu, “Bọnhọăn ngon,ngủ tốt,điệnhạ yêntâm.”

LưuTrườngƯơngcười,“Khôngphảitahỏingươichuyệnănngủhàngngàymàta nói tâm tình họ có gì thay đổi không?”

UấtTrìThanhbừngtỉnhvààmộttiếng,“Nhàmẹđẻcủavươngphibị…..bịTân Lê vương giết chẳng còn ai vì thế nàng ta hận Hô Bóc tận xương. Nàng

sớm đã muốn mang tiểu thế tử rời đi nhưng lo lắng không có chỗ cậy nhờ. Hiệntại hai người họ được ngài thu nhận nên đương nhiên cực kỳ cảm kích, sao cóthể…… có thể sinh lòng khác?”

Lưu Trường Ương cúi đầu đùa nghịch ngọc ban chỉ trên ngón cái. Sau khi xoayvài vòng hắn mới nói, “Nói thế thì hoa tai kia là do nàng ta không cẩn thận đánhrơihả? Sao lạikhéo tới mứcbị người củaTiếu Sấm nhặt đượcvậy?”

Uất Trì Thanh tiến gần Lưu Trường Ương và đè thấp giọng, “Người của chúngta nói trong lúc ngài ở lão quân câu, Tiếu…… Tiếu tướng quân …… hoàn toànkhông nhàn rỗi. Ông ta lục soát khắp thành, lại toàn hành động lúc ban đêm nêncó phát hiện ra hoa tai kia cũng…… cũng bình thường.”

Lưu Trường Ương lập tức trầm mặt, “Tiếu Sấm đúng là kẻ nhìn thì tùy tiệnnhưng thực ra lòng dạ thâm sâu. Ông ta muốn nhân lúc người của Đình Úykhông có ở đây để tranh công nên dù có phát hiện ra hoa tai ông ta cũng giấukhông nói cho ba kẻ kia biết.”

Uất Trì Thanh lộ vẻ mặt khó hiểu, “Điện hạ, nếu Tiếu Sấm thật sự tìm được haimẹ con vương phi thì tội danh của ngài không phải…… không phải sẽ được rửasạch ư? Đây chính là cái bẫy bọn chúng…… chuẩn bị …… tỉ mỉ……”

Lưu Trường Ương nhếch môi cười lạnh, “A Thanh à, ngươi có từng tự hỏi vìsaoTiếu Sấm phải lục soát thànhkhông?”

UấtTrìThanhsuynghĩmộtlátrồiđộtnhiênvỗtayvànghiếnrăngnói,“Ôngtamuốn thần không biết quỷ không hay tìm được người rồi giấu đi và dựa vào đóchứng thực tội danh của ngài.”

“Nhưng ông ta đâu thể ngờ mẹ con vương phi đã sớm bị người của ta giấu đi.Mãi tới lúc tìm được hoa tai kia ông ta lại nghe được tin chúng ta tìm được mộtbên hoa tai giống hệt ở lão quân câu.” Lưu Trường Ương rũ mắt nhìn mặt aobên ngoài lan can. Ánh mắt hắn lạnh hơn cả ánh trăng trên bầu trời, “Thế nên takhôngthể không trừ khửkẻ này.”

UấtTrìThanhgậtđầuthậtmạnh,“Cũngmayvìôngtamuốncướpcôngđầunênkhông để lộ chuyện này cho ai,” nói xong hắn thở phào một hơi, “Nguy hiểmthật, nếu bị người của Đình Úy biết…. vậy…… sẽ khó đối phó.”

NóiđếnđâybỗngUấtTrìThanhnhớracáigìđóvàxoaymặtnhìnLưuTrườngƯơng rồi chậm rãi nói, “Điện…… Điện hạ, chuyện ở lão quân câu khiến thuộchạ thực sự lo lắng…… thậm chí vẫn khiếp sợ. Không dối gạt ngài, hôm quathuộc hạ còn mơ thấy ngọn…… ngọn lửa lớn kia đốt cháy phừng phừng……”

Lưu Trường Ương nhẹ vỗ vỗ mu bàn tay hắn và ôn hòa nói, “Ta biết những lolắngcủangươi.NgươisợtruyềnthuyếtlàthậtvàsợThẩmTriHànhtrởvềgâybất lợi cho ta.”

UấtTrìThanhđộtnhiênnắmchặttay,giữamàylàhainếpnhănthậtsâu,“Lúcấy thuộc hạ cũng đã suy nghĩ cẩn thận. Dù là kẻ nào, mặc kệ hắn bất tử haykhông sợ nước lửa thì thuộc hạ cũng dùng cái mạng mình để bảo vệ điện hạ.”

“Ta tin ngươi.” Lưu Trường Ương cười và lại chắp tay sau lưng đứng sóng vaivới Uất Trì Thanh trước hành lang. Hắn nhìn chăm chú vào khuôn mặt lo lắngcủathuộchạ,mãitớikhitrăngtreotrênngọncây,chimchócyênắngmớiquayra nhìn ảnh ngược trong ao và nói nhỏ ra một câu, “Sống là hướng về cái chết,chẳng có gì phải sợ.”

HắnđãthôngsuốtđạolýnàyvàocáingàyrờikhỏiTrườngLăng.Cóthếhắnmới có thể chịu đựng nhiều năm như thế.

NhưngUấtTrìThanhhiểnnhiênvẫnkhônghiểuvàvẫnnhìnaonướcmàsữngsờ.Bộdạngngốc nghếchcủahắn khiếnLưuTrường Ươngnhớtới mộtngười.

“AThanh,”LưuTrườngƯơnggọimộttiếngvàlúcUấtTrìThanh quay đầu hắndùng giọng cực thấp hỏi, “Gần đây phủ Đô Hộ có tin tức gì không?”

UấtTrìThanhngẩnra,“Tintức?Tintứcgì?Điệnhạmuốnthuộchạpháingườiđi tìm hiểu không?”

Lưu Trường Ương thấy ngực nghẹn lại và nhìn chằm chằm cái mặt nhăn nhưmướp đắng của thuộc hạ sau đó lắc đầu, “A Thanh, ngươi quay về nhớ nghiềnngẫm ý của câu ‘sống là hướng về cái chết’ đi. Ngày mai viết mấy trang nộp chota.”

NóixonghắnxoayngườirờiđiđểlạimộtmìnhUấtTrìThanhđứngcạnhaosửng sốt một lúc mới hoàn hồn. Hắn vội vàng đuổi theo chủ nhân nhà mình,“Điện hạ, ngài bảo thuộc hạ làm cái gì cũng được ngoài viết chữ……”

“Điện hạ, cái gì chết với sống, không may mắn đâu…….”

“Điện hạ, sắp tới sinh nhật ngài rồi, thuộc hạ bận trong bận ngoài, mỏi mệt đốiphó khắp nơi, làm gì còn sức mà viết văn với chương.”

Chương trước Chương Sau

Chú thích

    Bình luận
    TRUYỆN HOT
    Xem thêm